Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 26

Trước Sau

break

Tuy trong lòng Tô Nhan cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng cô vẫn khích lệ cậu: "Tôi tin cậu, chỉ cần cậu giải thích, cậu nói gì tôi cũng tin."

Tuy giọng cô không lớn, nhưng dư sức để cả lớp nghe rành mạch. Triệu Luyến Kiều lập tức nhăn mặt cau mày: "Nhan Nhan, cậu đừng để bị lừa."

Tô Nhan vờ như không thấy cô ta, vẫn cứ yên tĩnh mà nhìn Lục Mặc.

Nhưng một phút trôi qua, hai phút trôi qua, Lục Mặc mãi chẳng có động thái gì muốn mở lời. Cậu không nói, điểm hảo cảm cũng chẳng thấy tăm hơi. Chứng tỏ rằng cậu vốn chẳng hề tin vào việc cô tin cậu. Sự thinh lặng của cậu càng lúc càng kéo dài thì Tô Nhan càng nhói lòng hơn.

Gần đến giờ truy bài buổi sáng, học sinh trong lớp lục tục kéo tới. Đám mới đến cũng xúm lại, lén lút rỉ tai nhau cùng đám tới sớm hóng hớt câu chuyện. Lớp học chẳng còn yên lặng như lúc nãy nữa. Thi thoảng có vài lời xì xầm lọt vào tai Tô Nhan, rặt những câu chữ thô tục khó nghe.

Bàn tay Lục Mặc dần dần siết chặt lại. Trên mu bàn tay nhợt nhạt nổi đầy gân xanh chằng chịt, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Tô Nhan tập trung nhìn cậu, chợt nảy sinh một hướng suy nghĩ mới: "Nghe thấy chưa? Nếu cậu còn không giải thích, thì tôi cũng bị cậu liên lụy luôn đấy."

Vừa dứt lời, Lục Mặc đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Bóng dáng cô in rõ mồn một trong cặp đồng tử đen thẫm. Tô Nhan kiên nhẫn chạm mắt với cậu, yên tĩnh chờ đợi những lời sắp tuôn ra.

Nhưng sắc mặt cậu càng lúc càng tái mét, mãi vẫn chẳng thấy cậu ho he lời nào.

... Chắc tại cô dồn ép quá. Tô Nhan thở dài, vỗ về vai cậu an ủi: "Tôi đùa thôi..."

"Không phải tôi." Giọng cậu cất lên khàn khàn, khô khốc như thanh sắt rỉ cùn.

Tô Nhan ngớ người, trong đáy mắt thoáng qua nét mừng rỡ: "Cậu vừa nói gì?"

Giọng cô vút cao vì quá khích động, kéo theo sự chú ý của những người khác trong lớp.

"Tôi không có..."

Lục Mặc chăm chú nhìn cô. Có vẻ cậu chỉ muốn thanh minh với duy nhất một mình cô. Nhưng đám người còn lại trong lớp vẫn không giấu được vẻ kinh ngạc. Trong tiềm thức của họ, Lục Mặc là một người chẳng bao giờ biện bạch cho mình. Chẳng ai ngờ lại có một ngày được chính miệng cậu ta lên tiếng phủ nhận.

Sóng mũi Tô Nhan cay xè, cô trịnh trọng gật đầu: "Tôi biết, không phải cậu làm."

Lục Mặc nhếch khóe môi, cố nặn ra một nụ cười với cô, nhưng rồi lại thất bại.

Tô Nhan cười thay phần cậu. Nếu không phải do trong lớp đang đông người quá, có khi cô đã nhào tới ôm chầm lấy cậu. Cảm nhận được thiện ý chân thành của cô, nắm đấm bị siết chặt bấy lâu nay của Lục Mặc từ từ thả lỏng, các cơ bắp đang gồng cứng cũng bắt đầu dịu lại. Lúc bấy giờ cơ thể cậu mới muộn màng nhận ra cơn nhức mỏi do dùng lực quá đà.

Đám bạn cùng lớp chứng kiến thái độ của hai người, có người bắt đầu đắn đo: "Không lẽ chúng ta trách lầm cậu ta thật?"

"Gói băng vệ sinh rõ ràng là lôi từ trong cặp sách nó ra, còn có gì để mà lầm với lẫn nữa. Cậu đừng có vì thấy tên biến thái giải thích một câu mà tin sái cổ thế." Một nam sinh bĩu môi khinh khỉnh.

Nam sinh bên cạnh cũng hùa theo: "Đúng thế, nó là loại người gì tao còn lạ gì nữa. Cái thứ trò ăn cắp băng vệ sinh của con gái kinh tởm như vậy, cũng chỉ có mình nó làm ra được thôi."

Hai tên nam sinh vừa nói chính là kẻ phụ tá của Triệu Luyến Kiều đi bắt quả tang Lục Mặc. Lúc này, cả hai đang ba hoa chích chòe, miệng thì dìm hàng Lục Mặc, nhưng cũng không quên tân bốc bản thân. Thấy những người xung quanh gật gù đồng tình, không nén nổi vẻ mặt đắc ý tự mãn.

Tô Nhan tức đến nghiến răng, cười vỗ về Lục Mặc một cái, rồi trong đầu hô gọi Tiểu Bát: "Tôi muốn tạm dừng thời gian."

"Đây là lần thứ hai sử dụng, mỗi 30 giây cần tiêu hao 15 điểm hảo cảm. Ký chủ muốn tạm dừng bao lâu?" Tiểu Bát hỏi.

Tô Nhan: "Chúng ta còn lại bao nhiêu điểm?"

"Hiện có 90 điểm."

Tô Nhan tính nhẩm một lát rồi đưa ra một con số ước lượng: "Tạm dừng hai phút."

"Rõ, tiêu hao 60 điểm, hiện có 30 điểm."

Vừa dứt câu nói của Tiểu Bát, không gian trong lớp học lập tức bất động. Tô Nhan không dám lãng phí thời gian, cô vội vã lao lên bàn nữ sinh đầu dãy, thò tay vào trong hộc bàn lục lọi. Mò được gói băng vệ sinh, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô biết thừa đặc thù của cấp ba là ở trường thì lâu mà giờ giải lao thì ngắn. Hơn nữa chất lượng băng vệ sinh bán ở căng tin trường thì dở tệ. Hầu như nữ sinh nào cũng sẽ giống cô, nhét sẵn một gói trong ngăn bàn phòng khi cần dùng tới. Cô biết khả năng cao gói băng vệ sinh của cô là do Triệu Luyến Kiều cuỗm đi rồi dàn cảnh để giá họa cho Lục Mặc. Đồng thời cô cũng biết Triệu Luyến Kiều làm việc không bao giờ để lại sơ hở. Thế nên ngay từ ban đầu cô đã không định phí sức tìm bằng chứng chứng minh mọi chuyện là do Triệu Luyến Kiều làm.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương