Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 25

Trước Sau

break

Thấy Tô Nhan vẫn im thinh thít, Triệu Luyến Kiều đắc ý liếc Lục Mặc: "Hôm qua lúc tan học, tớ thấy cậu ta đứng chỗ bàn cậu với dáng vẻ lén la lén lút, không rõ đang làm gì. Lúc cậu ta đi tớ tò mò lục thử hộc bàn của cậu ta thì thấy thứ này."

"Đúng là đồ biến thái, lại dám đi ăn cắp băng vệ sinh của con gái." Một nữ sinh trong đám đông khe khẽ thốt lên, "Bây giờ tớ mới thấy xót xa cho Tô Nhan."

"Công nhận, bị kẻ biến thái rình rập thê thảm thật."

Tô Nhan nắm chặt món đồ trong tay, vỏ ngoài mềm mại nhăn nhúm đi theo cái siết chặt của cô. Lục Mặc cúi gằm mặt, đôi mắt khuất dưới mái tóc xoăn đen, lặng thinh không chút sinh khí hệt như một cái xác không hồn.

Nhưng mấy ngón tay của cậu thì run lên bần bật.

Ánh mắt Tô Nhan lướt qua từng người, bàn tay nắm quai cặp càng lúc càng siết chặt. Mất một lúc lâu, cô mới cất giọng trầm trầm hỏi: "Các cậu lấy bằng chứng gì để chứng minh là cậu ấy lấy trộm băng vệ sinh? Các cậu lấy tư cách gì mà phán xét thay cho tôi?"

"Thứ này chẳng phải là bằng chứng đanh thép nhất sao?" Triệu Luyến Kiều liếc mắt vào vật cô đang cầm trên tay, thở dài khuyên răn, "Tớ biết dạo gần đây quan hệ giữa cậu và cậu ta dịu đi nhiều, nhưng vật chứng rành rành ra đấy, cậu cũng nên đối mặt với sự thật đi. Sau này hãy tránh xa cậu ta ra."

Vừa dứt lời, cô ta ra chiều dịu dàng định khoác lấy tay Tô Nhan. Theo phản xạ, Tô Nhan gạt tay cô ta ra.

Cô chỉ thuận tay hất ra theo bản năng phản kháng chứ chẳng hề dùng tí sức nào, nhưng Triệu Luyến Kiều lại ngây người một nhịp. Cô ta rơm rớm nước mắt, ôm lấy chỗ vừa bị gạt ra mà mếu máo tố cáo: "Tớ biết cậu bực bội trong lòng, nhưng người trộm băng vệ sinh của cậu đâu phải là tớ, cậu đánh tớ làm gì?"

"Đúng đấy, Luyến Kiều cất công dậy sớm hơn cả tiếng đồng hồ để giúp cậu bắt quả tang tên biến thái này, cậu không biết ơn thì chớ, sao lại còn đi bắt nạt người ta!" Một nữ sinh thân thiết với Triệu Luyến Kiều lập tức hậm hực.

Đám đông còn lại thi nhau hùa vào—

"Rõ ràng là thằng Lục Mặc ăn cắp đồ của cậu, cậu không mắng nó thì thôi, tự nhiên đi trút giận lên đầu Triệu Luyến Kiều. Cậu vô lý vừa vừa phai phải thôi."

"Chắc là do tức quá hóa rồ đấy. Từ hồi trở mặt với Triệu Luyến Kiều, dạo nào cô ta cũng ăn cơm cùng Lục Mặc. Tớ thấy mấy lần rồi. Đùng một cái giờ lại chứng minh được rằng Triệu Luyến Kiều mới là người tốt với cô ta, còn thằng Lục Mặc là một thằng biến thái đê tiện. Cô ta mất mặt quá nên trút giận lên đầu người ta chứ sao."

"Thế thì cô ta cũng kinh tởm thật, chẳng đáng để Triệu Luyến Kiều đối xử tốt với cô ta."

Từng lời qua tiếng lại trong lớp huyên náo cả lên. Nhưng Tô Nhan vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào Lục Mặc, vừa giận vừa xót xa. Dù rằng cô chưa thực sự hiểu rõ cậu, nhưng trong suốt thời gian qua tiếp xúc, cô biết cậu chẳng phải đứa hèn nhát. Xưa nay cậu chưa từng khiếp sợ trước sự bắt nạt của đám người kia. Sự tĩnh lặng của cậu vào lúc này, chỉ vì ở đây có cô.

Cậu sợ cô không tin tưởng cậu, đồng thời tận sâu trong thâm tâm cậu đinh ninh rằng, cô sẽ chẳng bao giờ tin cậu.

Thấy Tô Nhan cứ thẫn thờ đứng đó chẳng buồn thanh minh, Triệu Luyến Kiều trong lòng hả hê không nói nên lời. Sau khi thụ hưởng đủ lời tán dương của mọi người, cô ta mới giở giọng ban phát ân huệ: "Mọi người đừng nói thế, Nhan Nhan chỉ vì tốt tính quá nên mới bị loại người này lừa gạt thôi."

"Triệu Luyến Kiều, cậu bớt nói đỡ cho cô ta đi, chiều đâm hư!" Có người bất bình thay cô ta.

Triệu Luyến Kiều mỉm cười đầy xót xa. Đang định đáp lời, thì chợt Tô Nhan bên cạnh thình lình lên tiếng: "Cậu cứ định câm như hến vậy mãi sao?"

Triệu Luyến Kiều sửng sốt một nhịp, lúc này mới phát giác câu đó cô nói với Lục Mặc.

Nhờ những màn rêu rao truyền thông mấy năm qua của Triệu Luyến Kiều, hình tượng đại tiểu thư nhà trường học kiêu kỳ của Tô Nhan đã khắc sâu vào lòng người. Mặc dù thi thoảng cũng hay giận dỗi qua lại với cô ta, nhưng phần nào vẫn tạo được ấn tượng thị uy. Một khi cô không nói thì thôi, nhưng hễ đã cất lời là toàn lớp đều rơi vào tĩnh lặng.

Hàng mi rủ của Lục Mặc khẽ lay động, mỏng manh như cánh bướm gãy vụn.

Tô Nhan hít một hơi thật sâu, đủng đỉnh tiến đến trước mặt cậu. Nhìn đôi môi mỏng trắng bệch của cậu, cô khẽ khàng hỏi: "Cậu định cứ để mặc bọn họ vu khống cậu thế này sao?"

"Tụi này vu khống nó hồi nào?" Thằng con trai đứng cạnh phẫn nộ không phục.

Tô Nhan lườm nó một cái, nó lập tức câm như hến.

Không gian trong phòng học lại rơi vào trạng thái im lìm. Tô Nhan khẽ thở ra một hơi, kiên nhẫn nhìn cậu: "Cậu không định giải thích sao?"

Thấy lời nói của cô, bờ môi của Lục Mặc mím chặt lại thành một đường thẳng không có chút huyết sắc, nhưng cậu vẫn nhất quyết không chịu ngẩng đầu lên.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương