Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 24

Trước Sau

break

Lục Mặc cố gắng lẽo đẽo bám theo cô như trước, nhưng cứ mỗi lần cô xin nghỉ là lại trúng vào giờ đang học. Thỉnh thoảng cô còn chuồn thẳng đi cúp cua, lần nào đi cũng chẳng báo trước một tiếng, hơn nữa toàn nhè lúc cậu có việc. Dần dà cậu cũng tinh ý nhận ra, là cô đang cố tình tránh mặt cậu.

Như vậy cũng tốt, thế này mới bình thường. Lục Mặc nhìn chỗ ngồi lại một lần nữa trống vắng, trái tim như bị bàn tay ai đó bóp nát, đau buốt nhói.

Việc Tô Nhan thoắt ẩn thoắt hiện trong lớp dấy lên những cuộc thảo luận xôn xao. Bọn họ thi nhau đồn đoán có phải cô sắp sửa ra nước ngoài học không, hay là nghỉ học liên tục để tham gia thi phỏng vấn.

"Luyến Kiều, cậu là bạn tốt nhất của Tô Nhan mà, cậu có biết dạo này cô ta lặn đi đâu không?" Có người tìm Triệu Luyến Kiều hóng hớt.

Triệu Luyến Kiều lườm nguýt người nọ một cái: "Chắc chắn là không phải ra nước ngoài."

"Sao cậu biết được?" Người kia tò mò hỏi.

Bởi vì ngày nào Tô Kiến cũng qua tìm Triệu Cầm, nhưng chưa từng nhắc một chữ đến chuyện Tô Nhan sẽ đi nước ngoài. Triệu Luyến Kiều thoáng bực bội: "Nói chung là không phải xuất ngoại, còn những chuyện khác thì tớ không biết."

Cô ta đang nóng lòng muốn biết Tô Nhan nghỉ học để làm gì hơn ai hết. Trong nguyên tác chẳng hề đề cập đến quãng thời gian này nữ chính đã làm gì, cô ta có muốn đoán cũng chẳng biết đường nào mà lần. Cái cảm giác bị tuột khỏi tầm kiểm soát này thực sự rất tệ hại.

"Cậu cũng không biết à, xem ra cô ta giấu kỹ gớm," Sự tò mò trong mắt người kia càng bùng lên. Vừa ngoảnh đầu lại nhìn thấy Lục Mặc lấp ló trong góc, đôi mắt sáng rực lên, "Cậu nói xem tên kia có biết không?"

Triệu Luyến Kiều liếc mắt nhìn theo hướng đó, trông thấy Lục Mặc thì bỗng dưng bực dọc: "Tớ làm sao mà biết được, cậu muốn biết thì đi mà hỏi cậu ta ấy."

"... Tớ chỉ chia sẻ với cậu chuyện phiếm thôi mà, cậu làm gì mà kích động thế?" Người nọ có phần cạn lời, nói xong cũng xoay đi kiếm người khác để nói chuyện.

Bình thường ở trong lớp Triệu Luyến Kiều luôn xây dựng hình tượng vô tư phóng khoáng, chưa từng mất kiểm soát như lúc này, báo hại cô ta bị bỏ rơi ngay tại chỗ. Cô ta nghiến răng trừng mắt nhìn Lục Mặc, tiện tay trút cục tức này lên đầu cậu ta.

Phải nghĩ ra một cách để nhổ nhanh cái gai trong mắt này mới được.

Khi Tô Nhan bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện tâm thần cuối cùng thì cả người khoan khoái nhẹ nhõm vô cùng. Nhìn đồng hồ đã điểm bảy giờ tối. Có đuổi về trường cũng chẳng kịp ăn tối cùng Lục Mặc, cô dứt khoát trốn luôn tiết tự học buổi tối, đi thẳng một mạch về nhà.

Lúc về tới nhà Tần Tĩnh đang tập yoga. Thấy cô về bà kinh ngạc thốt lên: "Chưa tan học mà? Sao con đã về rồi?"

"Con hơi khó chịu trong người nên xin về sớm ạ." Tô Nhan giả vờ húng hắng ho.

Tần Tĩnh liếc xéo cô: "Thôi bớt giả vờ đi, không muốn đi học thì bảo là không muốn đi học, còn phải vẽ vời quanh co làm gì."

Tô Nhan cười hề hề, cuống cuồng chạy về phòng ngủ.

Khỏi cần học tiết tự học buổi tối, chưa đến chín giờ cô đã lăn ra ngủ, một mạch đến hơn sáu giờ sáng hôm sau mới tỉnh. Mở mắt ra việc đầu tiên là kiểm tra cặp sách, xác định mọi thứ đồ đạc đều còn đó cô mới xách cặp tới trường. Vừa đến trường cô đã nháo nhào đi tìm Lục Mặc.

Tuy nhiên đi quanh một vòng trường mà chẳng thấy tăm hơi cậu đâu.

Trong lòng Tô Nhan dấy lên nỗi bất an, rảo tới rảo lui tìm thêm vài vòng nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai, bấy giờ mới cau mày đi về phía lớp.

Sự lo lắng vẩn vơ cứ cuộn trào trong lòng, bước chân của cô càng lúc càng hối hả, cuối cùng là chạy bộ luôn. Khi chỉ còn cách phòng học độ vài mét, cô bỗng nghe thấy tiếng mắng chửi ồn ào của Triệu Luyến Kiều:

"Tao vốn thừa biết mày là đồ biến thái, nhưng không ngờ lại biến thái đến mức này, đồ kinh tởm!"

Tô Nhan không chút nghĩ ngợi mà xông thẳng vào lớp. Vừa bước chân vào cửa, đập vào mắt cô là cảnh tượng phần lớn học sinh trong lớp đang xúm đen xúm đỏ vây quanh góc bàn cuối dãy. Và ở chính giữa vòng vây, hai tên bạn của Tiền Du đang tóm chặt Lục Mặc hệt như áp giải phạm nhân, còn Triệu Luyến Kiều thì chỉ thẳng mặt Lục Mặc mà mắng chửi xối xả.

Lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, Tô Nhan gắt giọng hỏi: "Các cậu đang làm trò gì vậy?!"

Câu hỏi vừa dứt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, đám đông tự động tách ra một con đường, đợi cô chen vào giữa trung tâm vòng vây rồi lại hùa nhau khép kín.

Vừa thấy cô đến, Triệu Luyến Kiều đã vội vàng chìa món đồ trong tay ra đưa cho cô: "Cậu xem này, đồ của cậu phải không?"

Tô Nhan sầm mặt xuống, khẽ cúi đầu thì thấy ngay một nửa bịch băng vệ sinh đã bị bóc vỏ. Đó là của một thương hiệu nước ngoài hiếm thấy, trong nước chẳng hề có cửa hàng nào bày bán, lại còn đắt đỏ vô cùng. Do cô bị dị ứng với đa số các loại băng vệ sinh, nên đây là nhãn hiệu mà Tần Tĩnh cẩn thận chắt lọc mới chọn được. Năm nào bà cũng tự mình săn lùng mua cho cô trong mỗi dịp đi du lịch nước ngoài, dám chắc cả trường chỉ có độc mình cô dùng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương