Vừa nhìn thấy cậu, cô lại nhớ tới nỗi khiếp sợ bị ác mộng chi phối. Ngay lập tức cô làm mặt gỗ đi tới, dí hộp bánh pizza tới ngay trước mặt cậu: "Này!"
Lục Mặc lẳng lặng nhận lấy, rồi bắt đầu ăn trước mặt cô. Cậu vốn không thích đồ ăn nửa ngọt nửa mặn, cũng chẳng ưa nổi kết cấu của phô mai và bơ sữa. Thế nhưng trước mặt cô, cậu vẫn ngoan ngoãn ăn từng miếng, từng miếng một.
【Độ hảo cảm +5, hiện có 90 điểm】
Tô Nhan sa sầm nét mặt đợi cậu ăn xong mới đột ngột lên tiếng: "Tôi không có bệnh."
Bàn tay đang vo rác của Lục Mặc bỗng siết chặt lại, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, ánh mắt cắm gằm xuống mặt đất, không hề có ý định chạm mắt với cô.
Tô Nhan thấy cái điệu bộ trốn tránh này của cậu thì tức đến bật cười: "Tôi cũng chẳng bị điên. Tôi đối xử tốt với cậu là vì tôi muốn đối xử tốt với cậu, muốn làm bạn với cậu. Thế còn cậu? Cậu nghĩ thế nào?"
Câu trả lời của Lục Mặc là lặng lẽ lùi về sau một bước.
"Lục Mặc!" Cô nghiến răng.
Cuối cùng Lục Mặc cũng chịu nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt hai người giao nhau một lúc lâu, sắc mặt cậu ngày càng nhợt nhạt.
Chuông truy bài buổi sáng của trường vang lên. Những gánh hàng rong trước cổng trường lần lượt thu dọn đồ đạc. Bác bảo vệ cầm chiếc khóa sắt định khóa cổng lại, nhưng thấy hai người vẫn còn đứng ngoài bèn cất tiếng giục giã: "Hai đứa học sinh bên kia, học lớp nào thế, sao còn chưa chịu vào trong hả?!"
Tô Nhan vẫn đứng im bất động, mặt sa sầm giằng co với Lục Mặc. Trước đó còn tưởng cậu bị tâm thần nên không dám ép buộc bừa bãi, sợ làm cậu phát bệnh, nay biết rõ cậu không có bệnh thì cô chẳng việc gì phải chiều chuộng cậu nữa, phải làm rõ những hiểu lầm cho bằng được mới thôi.
Cô đối xử tốt với cậu, không phải là do cô bị đa nhân cách, cũng chẳng phải do mắc bệnh tâm thần. Mà chỉ đơn thuần là muốn đối xử tốt với cậu, muốn bảo vệ cậu. Cô cần cậu hiểu rõ điều đó.
Đôi môi mỏng của Lục Mặc khẽ hé, run rẩy hít vào một hơi. Khi cất lời, giọng điệu lại càng thêm khàn khàn thô đục, khó nghe đến nhức nhối: "Cậu đến bệnh viện đi."
Tô Nhan: "..."
Trải qua một khoảng lặng ngắn ngủi, nhận ra những thứ Lục Mặc đinh ninh trong đầu sẽ không dễ dàng gì thay đổi được, cô triệt để bó tay. Nhìn sâu vào mắt cậu một cái, cô quay người hướng về phía trường học. Lục Mặc nhìn bóng lưng của cô dần xa, dạ dày cuộn trào cuối cùng cũng khiến cậu phải gập người lại, cúi gằm xuống mặt đất mà nôn thốc nôn tháo.
Những cơn buồn nôn ập tới từng chập rút cạn dạ dày của cậu, nôn đến tận khi trong bụng chẳng còn thứ gì để nôn mới thôi, chỉ miễn cưỡng ọc ra được ít nước trong. Cậu nhìn mớ xú uế vương vãi trên mặt đất, đầu ngón tay cứ run lẩy bẩy không ngừng.
Tô Nhan sải bước thật nhanh, hoàn toàn chẳng hay biết động tĩnh ở đằng sau. Mãi đến khi sắp đến tòa giảng đường, cô mới ngoái đầu lại, nhưng chẳng thấy bóng dáng Lục Mặc đâu. Cô vội vã chạy ngược lại tìm. Đợi một lúc mới thấy cậu xuất hiện, cô mới trút được gánh nặng trong lòng. Song chưa kịp thả lỏng, cô đã chú ý tới nét mặt của cậu lại càng trở nên khó coi. Trước đó chỉ tái nhợt, nay trong cái nhợt nhạt ấy còn lờ mờ ánh lên màu xanh xám.
... Mình dọa người ta đến mức này rồi sao?
Tô Nhan lập tức hối hận. Cô cảm thấy mình đã quá vội vàng, định tiến tới giải thích nhưng lại nghĩ đến chuyện hễ mình càng đến gần thì cậu sẽ càng căng thẳng, thế nên cô đành phải nén chân lại, tàn nhẫn cắn răng quay gót lên lầu.
Lục Mặc câm lặng bước theo sau. Sự do dự và dứt khoát của cô cậu đều thu trọn vào tầm mắt. Trông cậu có vẻ không có biểu cảm gì, chỉ lặng lẽ bám theo phía sau.
Hai người kẻ trước người sau bước vào lớp học. Triệu Luyến Kiều thấy vậy thì uất hận trong lòng, mặt như đưa đám mở sách giáo khoa ra, nhưng một chữ cũng chẳng lọt vào đầu.
Tô Nhan phớt lờ cô ta như mọi khi, về đến chỗ ngồi thì bắt đầu tính toán xem nước đi tiếp theo là gì. Tuy duy trì tình trạng như hiện tại cũng tốt, nhưng cô đâu thể để cậu cứ lẽo đẽo đi theo sau mông mình cả đời được.
Lục Mặc là con người, cậu ấy còn cả quãng đời dài đằng đẵng đang chờ đợi ở phía trước. Cậu phải biết được cách kết giao bạn bè bình thường, cũng phải học được cách thể hiện tình cảm một cách bình thường, chứ đâu thể rúc trong xó xỉnh u ám làm nấm độc cả đời.
Phải làm thế nào đây? Tô Nhan chống cằm đăm chiêu suy nghĩ. Suy nghĩ suốt một tiết học cuối cùng cũng tìm ra một cách.
Trưa hôm đó, cô cùng Lục Mặc ăn cơm xong liền xin nghỉ luôn, mãi cho đến tiết tự học buổi tối mới quay lại. Trong những ngày tiếp theo, khi thì cô xin nghỉ buổi sáng, lúc thì cô xin nghỉ buổi chiều, đằng đẵng một tuần trời chẳng lên lớp học hành đàng hoàng, nhưng cứ đến bữa cơm thì kiểu gì cũng về giám sát Lục Mặc ăn.