Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 22

Trước Sau

break

Lục Mặc mím chặt đôi môi mỏng. Lát sau cậu moi từ trong cặp sách ra một chiếc túi giấy bọc hàng màu da bò xỉn, lẳng lặng đưa cho cô.

Tô Nhan khó hiểu đón lấy, sức nặng trên tay trĩu xuống, bóp thử một cái cũng phải dày đến một centimet.

"Cái gì đây?" Tô Nhan tò mò.

Lục Mặc định thần nhìn cô, nửa ngày sau giọng thô đục khàn khàn cất lên: "Về nhà hãy xem."

"...Được." Tô Nhan lập tức ôm chặt vào lòng, tim cũng đập nhanh hơn nhịp bình thường.

Thấy Lục Mặc không còn gì để nói thêm, cô liền chui tọt vào trong xe, sốt sắng bảo tài xế xuất phát.

"Hôm nay chạy thẳng về nhà luôn chứ?" Tài xế hỏi.

"Đúng, về thẳng nhà!" Tuy rằng vẫn muốn bám theo Lục Mặc, nhưng vào giờ phút này thì hiển nhiên chiếc túi giấy kraft kia quan trọng hơn.

Cậu ấy đưa cái gì cho mình vậy? Cầm có vẻ giống một tệp giấy dày dặn, lẽ nào là thư tình? Tô Nhan nhanh chóng phủ nhận ngay, Lục Mặc đâu có giống kiểu người biết viết thư tình.

Rốt cuộc là cái gì nhỉ?

Càng nghĩ cô càng bồn chồn rạo rực. Khó khăn lắm mới về đến nhà, vừa mở cửa xe cô đã phi ngay vào phòng ngủ.

"Sao nay về sớm thế?" Tần Tĩnh ngạc nhiên.

"Về ngủ ạ!" Tô Nhan vừa đáp vừa chạy thục mạng về phòng, khóa trái cửa rồi ngồi phịch lên giường.

Nhịp tim mỗi lúc một tăng tốc, cô hít một hơi thật sâu, căng thẳng bóc gói giấy kraft, trịnh trọng rút ra xấp giấy dày cộm bên trong—

Sổ tay... của bệnh viện tâm thần?

Cô sững sờ, lật dở từng tờ từng tờ, phát hiện không những có sổ tay của hàng loạt bệnh viện tâm thần khác nhau, mà còn có cả lời chú thích của Lục Mặc. Ở mỗi bệnh viện ai là bác sĩ giỏi nhất, chuyên môn giỏi nhất điều trị mảng nào, chữa khỏi được cho bao nhiêu ca bệnh, đều được ghi chép rõ ràng chi tiết. Phía trên chú thích của sáu bệnh viện phải ngốn đến mười mấy trang giấy.

"Cậu ấy làm thế là để..." Tô Nhan chần chừ lên tiếng, "Để tôi giúp cậu ấy chọn bệnh viện sao?"

Tiểu Bát lặng đi một chốc, lựa lời mở miệng: "Tiểu Bát lại thấy cậu ta đang gợi ý bệnh viện cho cô đấy."

Tô Nhan: "?"

Nắm chặt xấp tài liệu bệnh viện tâm thần dày cộp ngẫm nghĩ mất hơn nửa đêm, Tô Nhan cuối cùng cũng nghĩ thông vì sao Lục Mặc lại làm như vậy. Gần một giờ sáng, cô chợt bật cười lạnh lẽo một tiếng, với tay tắt đèn đi ngủ.

Chắc vì quá tức giận, cô vừa chìm vào giấc ngủ đã mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, cô nằm ườn trên ghế sô pha, vẻ mặt nghiêm túc giãi bày tâm sự với Lục Mặc. Cứ mỗi lần cô nói một câu, cậu lại lấy một cuốn sổ tay của bệnh viện tâm thần ném về phía cô. Cô nói cả nửa đêm, cậu ném cả nửa đêm. Kết quả cô dần bị chôn vùi bởi một núi sổ tay bệnh viện, lồng ngực càng lúc càng nặng nề, nhịp thở ngày càng khó khăn, ngột ngạt tới mức muốn ngạt thở đến nơi.

Giữa lúc tưởng chừng như sắp nghẹt thở chết, khát vọng sống sót khiến cô choàng mở mắt. Trấn tĩnh vài nhịp thở cô mới nhận ra, đống tài liệu hôm qua tiện tay vứt cạnh gối ngủ, không biết tự lúc nào đã yên vị trên người cô, còn cái chăn lẽ ra phải đắp thì nay lại rơi tuột xuống đất.

... Chẳng trách cô ngạt thở đến thế, hóa ra là vì điều hòa lạnh quá nên lấy tài liệu làm chăn đắp. Tô Nhan cảm thấy trong lòng không vui một cách khó tả, thầm ghim Lục Mặc thêm một món nợ nữa, định thần lại một lát rồi chậm chạp đánh răng rửa mặt xuống lầu.

"Dậy rồi hả, lại đây ăn sáng đi." Tần Tĩnh đang ngồi uống cà phê ở phòng khách. Vốn dĩ chỉ định chào hỏi qua loa, kết quả giây tiếp theo nhìn thấy quầng thâm trên mắt cô, "Tối qua con thức khuya à?"

Tô Nhan ngáp ngắn ngáp dài: "Vâng, con hơi mất ngủ."

"Là mất ngủ hay là chơi game cày phim thế hả?" Tần Tĩnh phật ý, "Con học lớp mười hai rồi đấy, sắp sửa thi đại học rồi, con có thể học hành tử tế được không?"

Tô Nhan tiu nghỉu: "Con cũng muốn học hành đàng hoàng lắm chứ, nhưng con nghe thầy cô giảng mà chẳng hiểu gì cả."

"Hai năm trước chẳng chịu học hành gì, nay nghe hiểu mới là lạ đấy. Bao giờ con mới để cho mẹ bớt lo đây?" Tần Tĩnh lập tức làm mặt nghiêm.

"Sau này con sẽ cố gắng học hành tử tế mà." Tô Nhan hứa hẹn.

Tần Tĩnh cười khẩy một tiếng: "Con nghĩ mẹ sẽ tin à?"

Tô Nhan bĩu môi, dùng đôi mắt cún con nhìn bà, trông đáng thương hệt như một bé mèo con suy dinh dưỡng.

"... Nhìn cái gì mà nhìn, mau ăn cơm đi. Việc học và sức khỏe, ít nhất cũng phải được một thứ tốt chứ?" Tần Tĩnh lườm cô.

Lúc này Tô Nhan mới chịu vui vẻ, bồi Tần Tĩnh ăn xong bữa sáng, lại tiện tay nhón lấy hai miếng bánh pizza mới chịu rời khỏi nhà.

Thời gian cô ăn sáng hơi lâu, nên lúc đến trường đã bị muộn. Trước cổng trường thưa thớt lác đác chỉ còn vài học sinh, một trong số đó chính là Lục Mặc đang đứng đợi trong góc khuất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương