Lẽ nào lần này cô ta thật sự phải nhún nhường trước? Cứ nghĩ đến chuyện mình phải đi xin lỗi Tô Nhan, hai mắt Triệu Luyến Kiều đã hằn lên tia máu, nhưng oái oăm thay lại chẳng có cách nào khác để phá vỡ cục diện bế tắc này.
Gần đây nhà họ Tô mới đổi tài xế, là nữ giới, lại do đích thân Tần Tĩnh tìm về, cô ta không thể sai bảo như trước kia được nữa. Cũng bởi đang cãi nhau với Tô Nhan nên cô ta không đi nhờ xe được, ngày nào cũng phải bắt taxi về nhà. Tiền xe mỗi ngày phải mất xấp xỉ một trăm tệ.
Mấy năm nay vì muốn tạo ấn tượng tốt với Tô Kiến nên cô ta không bao giờ nhận tiền tiêu vặt từ ông ta. Trước kia còn có thể ăn của Tô Nhan, dùng của Tô Nhan, từ khi chiến tranh lạnh thì cái gì cũng phải tự bỏ tiền túi ra. Chút tiền cỏn con Triệu Cầm đưa thì thấm tháp vào đâu.
Thôi bỏ đi, ráng nhịn vậy, sau này thiếu gì cơ hội tìm cô ta tính sổ. Triệu Luyến Kiều hít sâu một hơi. Nhân lúc Tô Nhan đi vệ sinh, cô ta vội vã bám theo, đợi cô bước ra liền chặn đường lại: "Nhan Nhan, chúng ta nói chuyện chút đi."
Vừa thấy cô ta, Tô Nhan đã nhíu mày: "Chúng ta chẳng có gì để nói cả."
Nói xong định rời đi, Triệu Luyến Kiều vội vã níu lại: "Tớ biết cậu vẫn còn giận tớ. Tớ biết lỗi rồi, cậu tha thứ cho tớ một lần này thôi được không?"
Tô Nhan chán ghét lùi về sau một bước.
Triệu Luyến Kiều tức lộn ruột trước vẻ mặt phản cảm của cô, nhưng vẫn phải sống chết cắn răng nín nhịn: "Nhan Nhan, cậu là người bạn tốt nhất của tớ, tớ thật sự không muốn giận dỗi với cậu nữa,"
Vừa nói, cô ta vừa sụt sùi, "Cho dù cậu tạm thời không muốn tha thứ cho tớ, cậu cũng đừng đi ăn với tên Lục Mặc đó nữa được không? Cậu đừng vì làm mình làm mẩy với tớ mà gượng ép bản thân như vậy, tớ nhìn vào thật sự rất khó chịu..."
Tô Nhan nhướn mày, giễu cợt nhìn cô ta diễn kịch, đến khi cô ta sắp không diễn nổi nữa mới lạnh nhạt mở miệng: "Cậu nghĩ nhiều rồi, tớ ăn cơm chung với cậu ấy chẳng gượng ép chút nào, ngược lại còn thấy rất vui vẻ."
Triệu Luyến Kiều sững sờ, kinh ngạc: "Cậu, cậu không phải rất sợ cậu ta sao?"
"Không sợ, ai bảo tớ sợ cậu ấy? Cậu có đi ăn với người mà cậu sợ hãi không?" Tô Nhan liếc xéo cô ta, "Đừng phiền tớ nữa, tớ có tính khí đại tiểu thư, không phải ai cũng xứng làm bạn với tớ đâu."
Triệu Luyến Kiều hoàn toàn chết sững.
Lúc trước sở dĩ cô ta có thể nhanh chóng kết bạn với Tô Nhan, điểm quan trọng nhất là lợi dụng nhược điểm Tô Nhan sợ Lục Mặc, không dám ở một mình. Thông qua việc không ngừng tẩy não rằng Lục Mặc khủng khiếp ra sao, khiến Tô Nhan không kìm được mà phải dựa dẫm vào cô ta.
... Nếu Tô Nhan không còn sợ Lục Mặc nữa, thì sự tồn tại của cô ta đã mất đi phân nửa ý nghĩa. Chẳng trách lần này Tô Nhan cứng rắn đến vậy.
Triệu Luyến Kiều dần trở nên hoảng sợ. Đang định nói thêm gì đó, Tô Nhan đã vượt qua cô ta, đi thẳng ra khỏi nhà vệ sinh.
Tô Nhan đi thẳng ra ngoài, ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, cô đã nhìn thấy Lục Mặc đứng cách đó hai mét, yên tĩnh đến mức như biến mình thành một pho tượng.
Ban nãy cô đứng nói chuyện với Triệu Luyến Kiều ở cửa nhà vệ sinh, cũng chẳng hề cố ý hạ thấp giọng, chắc hẳn những lời cô nói cậu đều nghe thấy hết rồi.
Nghe thấy cô đích thân thừa nhận không còn sợ cậu nữa, chắc cậu vui lắm nhỉ? Tô Nhan chớp mắt, chờ đón điểm hảo cảm mới.
Tuy nhiên một phút trôi qua, vẫn chẳng có âm thanh thông báo nào vang lên.
Tô Nhan cũng không nản chí. Cô ra hiệu cho cậu về lớp, rồi chủ động bước đi phía trước. Lục Mặc lẳng lặng nhìn bóng lưng cô, các bó cơ toàn thân vì căng cứng quá mức mà trở nên nhức mỏi.
Hồi lâu sau, cậu lẳng lặng theo sau.
Suốt một buổi chiều, Lục Mặc đều im lìm nhìn bóng lưng của Tô Nhan. Dù trong đáy mắt chẳng gợn chút sóng lượn, nhưng Tô Nhan luôn cảm thấy trong lòng cậu đang chất chứa tâm sự.
... Lẽ nào đang nghĩ đến chuyện bệnh viện tâm thần? Tô Nhan trong phút chốc cũng trở nên trĩu nặng.
Sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối, Tô Nhan như mọi khi thong dong bước ra ngoài cổng trường. Bụng bảo dạ hôm nay không thể chỉ đứng chờ ngoài cổng bệnh viện nữa, cô phải theo chân vào trong mới chắc chắn được rốt cuộc cậu mắc bệnh gì.
Vừa nghĩ bụng, cặp sách đột nhiên bị chọc một cái.
Tô Nhan kéo quai cặp đeo trên hai vai, đang định bước đi tiếp thì khựng lại như sực nhớ ra, mở to mắt từ từ ngoái đầu nhìn. Chỉ thấy chàng thiếu niên đáng nhẽ ra phải cách xa ba mét theo sát cô nay lại bất ngờ đứng ngay sau lưng, đang cúi đầu lẳng lặng nhìn cô.
"... Sao vậy?" Lần đầu tiên bị cậu gọi giật lại, ngay cả giọng nói Tô Nhan cũng lộ vẻ e dè, chỉ sợ sểnh một tí là lại làm người ta bỏ chạy mất.