"Không được, nhưng bệnh viện thì được." Tiểu Bát thành thật đáp.
Tô Nhan nhếch khóe môi: "Nếu bệnh viện có thể thì cậu ấy đã không phải đổi viện một ngày một cái."
Trong nhận thức của cô, chỉ có bệnh nhân mắc bệnh nặng mới cần thường xuyên chuyển viện.
Nghĩ thế, cô lại bắt đầu lo âu: "Sau khi tôi kéo dài tuổi thọ cho cậu ấy, thì trước khi hết hạn tuổi thọ cậu ấy sẽ không chết chứ?"
"Không chắc đâu. Tuổi thọ tăng thêm chỉ là kéo dài thời gian, nhưng nếu bản thân người được tăng tuổi thọ tự tử hoặc bị thương ngoài ý muốn, vết thương quá nặng thì vẫn sẽ chết."
Lông mày Tô Nhan càng nhíu chặt hơn: "Nếu thực sự mắc bệnh về tâm thần, thế thì khả năng tự tử hoặc gặp sự cố ngoài ý muốn là quá cao rồi."
Càng nghĩ càng phiền muộn, càng phiền lại càng không nhịn được mà suy nghĩ lung tung. Một buổi sáng cứ thế trôi qua. Chuông tan học vang lên, học sinh lại bắt đầu đổ xô ra nhà ăn, lớp học chớp mắt trống trơn.
Tô Nhan ngoảnh đầu lại, thì thấy Lục Mặc đang tĩnh lặng ngồi tại chỗ, ánh mắt chăm chú hướng về phía cô. Kể từ dạo bị cô đe dọa đi ăn cơm cùng cách đây mấy ngày, trưa và chiều nào cậu cũng ngồi tại chỗ chờ cô như ngày hôm nay vậy.
Ăn chung với nhau năm ngày, cô đã thu thập được 80 điểm hảo cảm.
Nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cậu, Tô Nhan có chút xót xa. Cô vẫy vẫy tay: "Đi thôi, đi ăn cơm."
Lông mi Lục Mặc khẽ rung, ngoan ngoãn đứng lên, nhưng lại không bước lên thêm một bước nào.
Tô Nhan bất lực nhìn cậu một cái, tự xoay người bước ra ngoài. Đi được một đoạn, quay đầu lại đã thấy Lục Mặc theo sát đằng sau, bèn đủng đỉnh dảo bước tiếp.
Suốt khoảng thời gian này hai người họ đều duy trì tình trạng này. Lục Mặc lúc nào cũng là tên Diệp Công thích rồng, nên cô đành phải nhẫn nại vào vai con rồng đó, thời khắc nào cũng giữ khoảng cách với cậu. Ngoại trừ nửa tiếng đồng hồ đi ăn cơm cùng nhau, thì hai người gần như chẳng có lúc nào cách nhau quá một mét. Cô cũng từng nghĩ đến chuyện nhích dần khoảng cách lại gần hơn, nhưng sau khi nhìn thấy Lục Mặc liên tục ra vào bệnh viện tâm thần, cô đã tạm thời từ bỏ ý định đó.
Ngộ nhỡ vội vàng quá lại dồn ép cậu phát điên thì phải làm sao.
Tô Nhan vào nhà ăn lấy cơm, tìm bừa một chỗ ngồi xuống, thấy Lục Mặc lấy cơm xong đi vào góc rồi thì mới bưng khay cơm qua tìm cậu.
"Cậu cũng giỏi thật đấy, lần nào cũng lùng ra mấy xó xỉnh này được." Tô Nhan liếc nhìn chiếc bàn nằm cô lập, nhìn Lục Mặc có phần buồn cười.
Lục Mặc tính cách cô độc, không thích đám đông. Trong lớp thì một mình ngồi chót vót ở dãy bàn dưới cùng. Đến nhà ăn cũng phải chọn chỗ hẻo lánh nhất. Thế nên dù ngày nào họ cũng cùng nhau ăn cơm, trong lớp vẫn chẳng ai hay biết.
Lục Mặc nghe vậy, bàn tay cầm đũa khựng lại giữa không trung.
"Đang khen cậu đấy." Tô Nhan bồi thêm một câu thật đúng lúc.
Lúc này cậu mới bắt đầu ăn.
【Độ hảo cảm +5, hiện có 85 điểm】
"Oa, lại cộng thêm 5 điểm nữa!" Tiểu Bát hoan hô.
Lúc mới cùng nhau ăn cơm thì độ hảo cảm tăng rất nhiều, nhưng càng về sau, dường như Lục Mặc đã có mức độ miễn dịch nhất định nên điểm hảo cảm ngày càng ít. Gần đây thì chẳng thấy điểm nào. Hai hôm nay, đây mới là lần đầu tiên được cộng thêm.
Tô Nhan chớp mắt, lại thử nghiệm: "Dáng vẻ cậu ăn cơm thật thanh lịch."
Lục Mặc khựng tay lại.
"Cậu đẹp trai quá." Tô Nhan tiếp tục khen ngợi.
Lục Mặc ngẩng mặt lên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm đen nhánh chẳng mảy may động đậy.
"Làn da này, đôi mắt này, sống mũi này, cậu là tiểu tiên tử vừa hạ phàm à?" Tô Nhan quyết tâm không bỏ cuộc.
Lục Mặc buông đũa xuống, sắc mặt dần trở nên tái nhợt.
"...Ký chủ, sao tôi có cảm giác biểu cảm của cậu ta không được tốt lắm?" Tiểu Bát khéo léo nhắc nhở, "Chẳng giống như đang được khen, mà giống như vừa bị đánh vậy."
Tô Nhan: "..."
Sau một khoảng lặng quỷ dị, cô vùi đầu cắm cúi ăn cơm, gò má gần như vùi cả vào khay cơm thoáng đỏ lựng lên.
Lục Mặc tĩnh lặng nhìn cô, đôi mắt thâm trầm không gợn chút cảm xúc, chẳng biết đang nghĩ gì.
Nửa ngày sau, cậu mới cầm lại đôi đũa. Vừa ăn được hai miếng, một chiếc đùi gà lặng lẽ hạ cánh xuống khay cơm của cậu. Cậu lại khựng lại, một lúc lâu sau mới tiếp tục và cơm.
Tô Nhan lén nhìn cậu mấy lần, sau khi chắc chắn cậu không nhìn mình chằm chằm nữa mới vờ bình thản gắp trộm hai gắp rau của cậu. Lục Mặc rũ mắt chăm chú ăn cơm, cứ như không biết có tên trộm rau vậy.
Hai người tuy không nói chuyện với nhau, nhưng sự tương tác lại hài hòa đến mức bất ngờ. Triệu Luyến Kiều ngồi ở một góc khác, nhìn thấy dáng vẻ cười khúc khích như con ngốc của Tô Nhan thì hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Chiến tranh lạnh đã gần một tuần rồi mà Tô Nhan vẫn chưa thèm đi tìm cô ta, ngược lại suốt ngày la liếm Lục Mặc, rõ rành rành là muốn thi gan với cô ta đến cùng đây.