"Cái gã Tiền Du đó thê thảm thật, không biết đắc tội với ai mà bị nhốt trong nhà vệ sinh, đến tận trưa nay mới tìm thấy."
Ánh mắt Lục Mặc khẽ dao động, sống lưng dần thẳng lên. Toàn bộ sự tập trung của Tô Nhan đều dồn sang phía bên kia chiếc cột, nên không hề nhận ra sự u ám nơi đáy mắt cậu.
Chuyện hóng hớt vẫn đang tiếp tục.
"Nghe nói tinh thần suy sụp lắm, chỉ là ngủ một đêm trong nhà vệ sinh thôi mà, có đến mức đó không, đúng là."
"Cậu ta ngã gãy cả chân rồi đấy, cậu nói xem có đến mức hay không. Nhưng mà cũng đáng đời cậu ta đen đủi, nhà vệ sinh đó từ lâu nhà trường đã cấm sử dụng rồi, cậu ta cứ chạy đến đó suốt, kết quả bị nhốt lại mà chẳng ai hay biết để cứu. Nếu không phải cô lao công vào đó lấy đồ, e là có chết trong đó cũng chẳng ma nào hay."
"Nhà trường đã báo cảnh sát rồi, không biết bao giờ mới có kết quả."
Tô Nhan nhếch mép. Muốn nói rằng khu vệ sinh đó chẳng có camera an ninh nào cả, chắc cũng sẽ giống như kiếp trước, dù có báo cảnh sát thì cũng chẳng điều tra ra được cái gì. Chẳng biết là tay ai ra tay, suy tính chặt chẽ chẳng để lại chút sơ hở nào, ngay cả một manh mối nhỏ cũng không có. Vừa nghĩ đến chuyện đang ở chung trường với một kẻ như vậy, cô cũng không nén nổi rùng mình.
Nhớ tới bộ dạng bị cáng lên xe cấp cứu của Tiền Du ở kiếp trước, tóc gáy cô dựng đứng cả lên. Ánh mắt Lục Mặc vẫn luôn đặt trên người cô, nên không bỏ lỡ sự kinh hãi thoáng qua trong mắt cô.
Cậu cụp mắt xuống, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt không chút máu.
Chuyện của Tiền Du lan truyền trong trường, hệt như một hòn đá ném xuống mặt hồ, nhất thời dấy lên sóng to gió lớn, có đủ loại đồn thổi.
Sự xôn xao dư luận như thế này, kiếp trước Tô Nhan cũng đã trải qua một lần. Cô chẳng buồn bận tâm xem họ bàn tán chuyện gì, cũng chẳng muốn tham gia vào đề tài của họ. Dù sao thì, cô có những việc quan trọng hơn cần phải làm.
Cô đã lén bám theo Lục Mặc ba ngày rồi.
Ba ngày trước, khi cô lại dựng gương soi, thì phát hiện Lục Mặc không hề nhìn lén cô nữa, mà cứ ngủ gật như gà mổ thóc, dáng vẻ vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, hoàn toàn đánh mất luôn khí chất u ám của cây nấm nhỏ.
Cô chưa từng thấy cậu ngủ gật trong giờ học bao giờ. Ngay lúc đó cô đã sinh nghi, lo lắng không biết cậu có phải bị ai bắt nạt hay không. Thế là sau khi tan tiết tự học buổi tối, cô giữ thêm chút cảnh giác, làm màu ngồi vào xe trước mặt Lục Mặc, rồi bảo tài xế dừng ở ngã rẽ đầu tiên. Sau đó, cô vác cặp len lén theo sát cậu.
Và rồi, cô thấy cậu bước vào một bệnh viện tâm thần.
Giờ tan tiết tự học buổi tối của học sinh lớp mười hai trường Thừa Đức là chín giờ, muộn hơn một tiếng so với khối mười và khối mười một. Lục Mặc thường ngày luôn đi bộ, lúc cậu vào đến bệnh viện tâm thần thì đã xấp xỉ mười giờ.
Bệnh viện nằm ở một nơi khá hẻo lánh. Mười giờ tối, đường phố đều tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn đường và biển hiệu LED của bệnh viện le lói sáng. Trước cổng bệnh viện vắng bóng người, đèn mờ mờ ảo ảo, nom như một cái miệng khổng lồ chực chờ ăn thịt người, chỗ nào cũng toát lên vẻ quỷ dị.
Sau khi thấy Lục Mặc đi vào, Tô Nhan đứng khựng trước cổng bệnh viện một lúc lâu. Lấy lại tinh thần, cô vội vã chạy theo nhưng đã muộn, chẳng biết Lục Mặc chạy đi đằng nào rồi. Cô đành quay ra cửa đợi. Đứng chờ ròng rã gần một tiếng đồng hồ mới thấy cậu đi ra.
Ban đầu Tô Nhan tưởng cậu có người thân nằm viện nên mới phải chạy đến đó giữa đêm hôm khuya khoắt. Nhưng ngày hôm sau bám theo cậu, cô lại phát hiện cậu đi đến hai bệnh viện khác. Ngày thứ ba thì đi thẳng đến ba bệnh viện mới toanh.
Nếu không nhờ theo đuôi Lục Mặc, cô còn không biết hóa ra ở thành phố Hạng lại có nhiều bệnh viện tâm thần đến thế. Vừa cạn lời lại vừa vô cùng căng thẳng, càng nghĩ cô càng cảm thấy không phải người thân của Lục Mặc có vấn đề về tâm lý, mà chính tâm lý của cậu có vấn đề.
"Cậu ấy mới mười bảy mười tám tuổi, lại đang ở thời kỳ nhạy cảm của thanh xuân. Bố mẹ thì mắng chửi ngay trước mặt, bạn học thì nói xấu sau lưng, thần kinh không có vấn đề mới là lạ," Tô Nhan chia sẻ nỗi lo với Tiểu Bát, "Chỉ là không biết cậu ấy mắc bệnh gì, có nghiêm trọng không... Chạy qua bao nhiêu bệnh viện thế này, chắc là không khả quan lắm đâu."
"Ngày nào cô cũng đi ăn cùng cậu ta, sao không hỏi thẳng cậu ta luôn đi?" Tiểu Bát thắc mắc.
"Người mắc bệnh tâm thần nhạy cảm lắm, ngộ nhỡ tôi hỏi xong làm cậu ấy phát bệnh nặng hơn thì sao," Tô Nhan cau mày, nói đến đây cô bỗng nghĩ ra chuyện gì đó, "Độ hảo cảm có thể chữa bệnh cho cậu ấy được không?"