Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 18

Trước Sau

break

Lục Mặc nhìn miếng cánh gà bị cắn nham nhở, rốt cuộc cũng động đũa.

【Độ hảo cảm +10, hiện có 40 điểm】

"Cậu ta thích ăn đồ thừa!" Tiểu Bát kinh hô.

Tô Nhan cạn lời: "Sao đầu óc mi không được bình thường thế hả, cậu ấy thế mà là thích ăn đồ thừa à? Cậu ấy thấy tôi không bỏ độc nên mới vui lên đó."

Tiểu Bát nghe thấy rất có lý.

Lục Mặc ăn rất chậm, nhưng động tác thanh tao lịch sự, như thể từng được đào tạo lễ nghi bài bản vậy, hoàn toàn khác xa với đôi bố mẹ kia. Tô Nhan chằm chằm nhìn hồi lâu, cảm giác bất thường lại trào dâng.

Chờ đến khi cô quen thân với Lục Mặc hơn một chút, cô nhất định phải điều tra hoàn cảnh gia đình của cậu.

Khóe môi Tô Nhan treo một nụ cười, chờ Lục Mặc ăn hết cánh gà liền gắp một nửa thịt kho tàu của mình cho cậu.

"Tôi lấy nhiều quá, ăn không hết, cậu giúp tôi nhé." Cô hạ giọng mềm mỏng.

Lục Mặc đã không còn phản kháng, nghe vậy thì ngoan ngoãn bắt đầu dùng bữa. Tô Nhan tâm trạng tốt, cũng cầm đũa lên ăn, ăn được hai miếng thịt kho tàu thì thấy hơi ngấy, ngó thấy bí ngòi trong khay Lục Mặc bèn không khách sáo gắp luôn một gắp.

Lục Mặc khựng lại một cái, chiếc đũa đang chực hướng về phía bí ngòi bẻ ngoặt, gắp sang rau cần xào. Hai người lặng lẽ ăn, chẳng ai nói với ai câu nào. Bên cạnh bàn ăn là chiếc cột trụ của nhà ăn, chiếc bàn này vô tình bị ngăn cách với những khu vực khác, tạo thành một không gian nửa kín nửa hở nhỏ bé.

Lúc Triệu Luyến Kiều bước vào nhà ăn cũng chẳng hề chú ý tới hai người trong góc, trái lại là cô bạn gái bên cạnh chợt thốt lên: "Luyến Kiều cậu nhìn kìa! Có phải tớ xuất hiện ảo giác rồi không? Tô Nhan vậy mà đang ăn cơm cùng Lục Mặc kìa!"

"Không thể nào..." Triệu Luyến Kiều không chút suy nghĩ lập tức phủ định. Giây tiếp theo nhìn thấy cảnh tượng hai người ngồi đối diện nhau, cô ta sững sờ mở to hai mắt.

"Bình thường Tô Nhan toàn tránh cậu ta mà? Hôm nay sao lại thế này, thế mà lại ngồi ăn cơm cùng một bàn với cậu ta," Cô nàng bịt miệng háo hức hóng hớt, "Không phải là để ý cái tên biến thái này rồi chứ?"

Vẻ mặt Triệu Luyến Kiều khó coi, cau mày nhìn trừng trừng hai người trong góc khuất, trong lòng dâng lên cảm giác tồi tệ khó tả. Tô Nhan đúng là điên rồi, thế mà lại dám ngồi gần Lục Mặc như vậy, không biết là do không muốn ăn cơm một mình, hay là đang cố ý chọc tức cô ta.

"Ai biết cô ta lên cơn thần kinh gì, đừng để ý." Triệu Luyến Kiều cất giọng bực dọc. Làm bạn hai năm, cô ta quá hiểu rõ Tô Nhan. Tô Nhan đã sợ hãi, chán ghét Lục Mặc đến mức muốn chuyển trường rồi. Nếu không phải do cô ta khuyên nhủ ở lại, thì có lẽ Tô Nhan đã sớm trốn ra nước ngoài rồi.

Một người như vậy, làm sao có thể đột nhiên chấp nhận Lục Mặc được. Chắc chắn là cố tình làm thế để chứng minh cô không hề sợ Lục Mặc, cũng chẳng cần đến sự bảo vệ của cô ta.

Trẻ con.

Triệu Luyến Kiều cười nhạo một tiếng: "Đi thôi, ra ngoài siêu thị luôn, tớ mời cậu ăn vặt."

"Oa, Luyến Kiều hào phóng ghê! Tớ có được người bạn như cậu thật sự là quá may mắn." Cô nàng lộ vẻ mặt bất ngờ vui sướng.

Triệu Luyến Kiều là người rất thích nghe những lời tâng bốc nịnh nọt này, nghe xong tâm trạng lại trở nên vui vẻ, vênh mặt rời khỏi nhà ăn cùng cô gái kia.

Trong góc, Lục Mặc lẳng lặng nhìn cô ta đi khỏi, trong đôi mắt u ám chẳng mảy may nhìn ra chút cảm xúc gì.

"Cậu đang nhìn gì thế?" Tô Nhan tò mò búng tay một cái trước mặt cậu.

Lục Mặc hoàn hồn, ánh mắt lại đáp xuống người cô.

Tô Nhan chớp chớp mắt, và miếng cơm cuối cùng trong khay vào miệng, vừa định đặt đũa xuống thì thấy khay của Lục Mặc cũng sắp nhẵn rồi, chỉ trừ cái khay đựng bí ngòi là chưa động vào bao nhiêu.

"Cậu kén ăn à?" Tô Nhan thắc mắc, "Đã kén ăn rồi sao còn chọn món này?"

Một suất cơm có tới mười mấy món chay để chọn, hà cớ gì lại chọn món mình không thích ăn? Cô không thể hiểu nổi cậu nghĩ gì, dứt khoát giúp cậu giải quyết. Đáng tiếc là cô cũng ăn no rồi, chỉ gắp được mấy đũa rồi buông đũa xuống.

"Thôi, tôi không ăn nổi nữa." Cô thở dài.

Chưa dứt lời, Lục Mặc đã cầm đũa lên lại, gắp sạch sẽ chỗ bí ngòi còn dư lại cho vào bụng.

Tô Nhan ngớ người: "Không phải cậu không thích ăn sao?"

Lục Mặc không đáp, lẳng lặng nhìn chằm chằm cô.

Trong lòng Tô Nhan khẽ động, lờ mờ cảm giác hình như mình đã hiểu lầm rồi. Ngay lúc sắp sửa nghĩ thông suốt thì nhà ăn đột nhiên huyên náo, sự chú ý của cô lập tức bị thu hút.

Chỉ thấy trong nhà ăn có rất nhiều người bỏ dở khay cơm chạy ra ngoài, dáng vẻ vội vã muốn đi xem náo nhiệt. Còn những người mới vừa bước vào chuẩn bị lấy cơm thì lại hào hứng kể lể gì đó với người bên cạnh. Tình cờ có mấy người ngồi sang phía bên kia của trụ chống nhà ăn. Tô Nhan chỉ cần nghếch đầu một chút là nghe rõ bọn họ nói gì:

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương