Triệu Luyến Kiều ngồi tại chỗ, cố ý chậm rãi dọn dẹp mặt bàn, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh của hàng ghế sau. Qua cả một buổi sáng, cô ta đã bình tĩnh hơn nhiều. Dù không biết Tô Nhan mắc chứng thần kinh gì mà đột nhiên làm cô ta mất mặt trước bao người, nhưng chỉ cần cô nghiêm túc nói một lời xin lỗi, chắc chắn cô ta sẽ chọn cách tha thứ.
Ai bảo Tô Kiến chưa ly hôn, cô ta vẫn chưa trở thành con gái riêng hợp pháp của ông ta, nên chỉ đành nhẫn nhịn vì đại cục. Đợi đến ngày cô ta thay thế thân phận nữ chính của Tô Nhan, cô ta sẽ chẳng phải nín nhịn nhún nhường thêm nữa.
Triệu Luyến Kiều từ từ thở hắt ra một ngụm trọc khí, đặt đồ trên tay xuống kiên nhẫn chờ đợi. Mặc dù người trong lớp ngày càng thưa thớt, hành lang cũng dần tĩnh lặng, nhưng cô ta vẫn vô cùng tự tin.
Nhờ có những lời bóng gió ám chỉ thường ngày của cô ta, ai cũng nghĩ Tô Nhan khó gần. Tô Nhan cũng chẳng màng những thứ ấy, chưa từng mở lời biện bạch bao giờ. Vậy nên từ khi lên cấp ba chẳng ai muốn lại gần Tô Nhan, và cô ta chính là người bạn duy nhất của Tô Nhan.
Một khi hai người hờn giận, Tô Nhan sẽ phải đi ăn một mình, đi học một mình, còn phải một mình đối mặt với Lục Mặc. Nhưng cô ta thì khác, xung quanh cô ta lúc nào cũng có đông người vây quanh. Dẫu có chiến tranh lạnh với Tô Nhan, cuộc sống của cô ta cũng chẳng mảy may ảnh hưởng. Vậy nên sau mỗi lần cãi vã, Tô Nhan luôn là người chủ động cầu hòa.
Tin chắc rằng hôm nay cũng không ngoại lệ.
Khóe miệng Triệu Luyến Kiều vẽ lên nụ cười đắc ý, tiếp tục ngồi ở chỗ chờ đợi. Tuy nhiên một phút trôi qua, năm phút trôi qua, vẫn chưa thấy Tô Nhan đến xin lỗi, cô ta cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, cau mày quay ra đằng sau nhìn. Kết quả là phòng học rộng thênh thang chẳng còn một bóng người.
Mặt cô ta giận xanh lét.
Bên này, Tô Nhan hoàn toàn quẳng chuyện cắt đứt quan hệ với Triệu Luyến Kiều sáng nay ra khỏi đầu, cũng chẳng ngờ Triệu Luyến Kiều đang chờ cô tới xin lỗi. Ngay từ phút đầu tiên tan học, cô đã lẩn vào đám đông chạy thẳng đến nhà ăn. Vừa đi vừa không quên thỉnh thoảng liếc ra đằng sau, xác nhận Lục Mặc vẫn đi theo mình mới tiếp tục bước tới.
Chẳng mấy chốc cô đã vào nhà ăn, ngửi mùi thức ăn quen thuộc từ lâu chưa được ngửi, trong ánh mắt xẹt qua một chút hoài niệm.
Năm mười bảy, mười tám tuổi ai cũng thích tụ tập. Khổ tâm nhất là phải vào nhà ăn một mình. Mỗi lần bị Triệu Luyến Kiều bỏ lại, thà nhịn đói một bữa chứ không chịu đi ăn một mình. Bây giờ nghĩ lại, cô thấy hồi đó mình thật sự quá vô vị.
Một mình ăn uống hạnh phúc biết chừng nào, vừa thoải mái lại vui vẻ hơn nhiều so với ăn cùng người khác. Tô Nhan tâm tình phơi phới, cầm thẻ ăn quét cho mình một suất cánh gà, miến khoai tây và một miếng bánh ngọt nhỏ. Cô bưng khay cơm đầy ắp nhìn quanh, chọn một chỗ ngồi trống ngẫu nhiên.
Nhà ăn trường Thừa Đức được thầu bởi các nhà hàng chuỗi lớn, thức ăn mỗi quầy đều rất ngon, không thể coi là kiểu nấu cơm tập thể truyền thống.
Tô Nhan vừa ngồi xuống đã nhịn không được, cầm lấy miếng bánh ngọt nhỏ lên trước cắn đứt hai phần ba.
【Độ hảo cảm +10, hiện có 30 điểm】
Hả?
Cô ngẩn ngơ ngẩng mặt lên, trên khóe miệng vẫn còn dính vụn bánh, đập ngay vào mắt là Lục Mặc đang đứng thộn ra giữa nhà ăn. Lục Mặc không ngờ cô đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi động rồi lập tức xoay người đi về phía quầy đồ ăn.
Tô Nhan lẳng lặng theo dõi bóng lưng của cậu, chờ cậu lấy đồ ăn xong bèn nhướn cổ nhìn một cái rồi chau mày.
Bát canh miễn phí cùng một suất cơm ba món rau năm tệ, sống còn thanh đạm hơn cả hòa thượng ăn chay. Chẳng trách người cậu lại mỏng tang như vậy. Sao cô lại quên mất nhỉ, đồ ăn trường Thừa Đức ngon thì có ngon, nhưng giá cũng đắt. Với bản tính của bố mẹ Lục Mặc, e là không chịu cho cậu nhiều sinh hoạt phí.
Nhìn thấy Lục Mặc chọn một góc khuất để ngồi xuống, cô bèn bưng thẳng khay cơm của mình bước tới. Ánh mắt Lục Mặc vẫn luôn dán chặt vào người cô, thấy cô đi về phía mình, cậu mím chặt môi, bàn tay cầm đũa cũng dần siết chặt.
Ngay khi cậu sắp sửa đứng lên, Tô Nhan đã bước ba bước chộp thành hai, đi tới ngay trước mặt cậu: "Cậu mà dám chạy, tôi sẽ lấy thừng trói cậu lại đấy."
"...Ký chủ, chúng ta còn phải nhờ cậu ta kiếm hảo cảm, cô có thể bớt thô bạo một chút không?" Tiểu Bát nhỏ nhẹ nhắc nhở.
Tô Nhan nhướng mày, đặt khay cơm xuống ngồi đối diện với Lục Mặc.
Lục Mặc cứng còng người, đôi mắt đen thẳm lặng im nhìn cô.
Tô Nhan liếc cậu một cái, gắp một cái cánh gà sang khay cậu: "Ăn đi."
Yết hầu Lục Mặc khẽ chuyển động, cụp mắt nhìn miếng cánh gà không hó hé lời nào.
"Không có độc đâu." Tô Nhan bất lực giải thích. Thấy cậu vẫn không nhúc nhích, cô dứt khoát gắp cánh gà lại, cắn một miếng rồi lại thả về khay cậu.