Lệ khí ngập trời lướt qua đáy mắt. Tần Lệ nhìn chằm chằm tiểu cô nương đang hôn mê, không ai biết hắn đang nghĩ gì. Một lát sau, hắn khom lưng, trực tiếp bế nàng lên.
Thái y sửng sốt, lập tức lồm cồm bò dậy rồi vội vã đuổi theo.
Tần Lệ không để ai giúp. Đến khi thật sự ôm người vào lòng, hắn mới chợt nhận ra, cái vật nhỏ từng giương nanh múa vuốt ngày trước, giờ đây lại nhẹ đến đáng sợ.
An tiểu vương gia trước kia tuy hồ đồ, nhưng không giống đám huynh đệ của hắn. Bởi vậy lúc đầu hắn chỉ định chỉnh đốn nàng một phen, coi như giữ lại làm món đồ mua vui. Nếu về sau hắn chán, giết nàng cũng chưa muộn.
Chỉ là sau đó lại xuất hiện cuốn thoại bản kia. Người ngoài đọc thì chỉ thấy thú vị, nhưng trong lòng hắn lại hiểu rõ, có vài chuyện được viết trong ấy, thậm chí còn tường tận hơn cả chính hắn.
Có thể viết ra được những thứ ấy, e rằng chuyện năm xưa nàng cũng không hề can dự ít.
Vốn dĩ hắn đã luôn cảm thấy việc mình bước lên ngôi vị hoàng đế quá mức thuận lợi, nhất là vào giai đoạn đầu, cứ như thể có người âm thầm trải đường sẵn cho hắn. Cũng bởi vậy, hắn không vội phong sát cuốn sách kia, mà muốn xem thử còn có thể moi ra thêm được tin tức gì nữa hay không.
Chỉ là hắn còn chưa kịp làm gì nàng, cái thứ đáng chết này đã tự giày vò mình tới nông nỗi gần như không ra hình người. Trong lòng hắn bực bội, nhưng không phải vì đau lòng cho người trong lòng ngực, mà là vì mọi chuyện đã dần thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Tần Lệ làm việc xưa nay tùy tâm sở dục, trực tiếp ném Tô Đường vào tẩm cung của mình. Lúc ném xuống cũng chẳng hề thương hoa tiếc ngọc, may mà chiếc long sàng bằng bạch ngọc được lót đủ mềm, nếu không chỉ sợ đã làm nàng ngã đến xảy ra chuyện.
Ném người xuống xong, hắn lại chỉ vào thái y phía sau: “Đi, đánh thức nàng dậy.”
Hắn ném thì tùy ý, nhưng thái y nào dám sơ suất. Ông cẩn thận bắt mạch lại lần nữa, sau đó mới ấn nhân trung cho nàng. Một lúc sau, thấy nàng có dấu hiệu tỉnh lại, ông mới nói: “Hoàng thượng, An tiểu vương gia sắp tỉnh rồi, thần đi chuẩn bị ít thuốc.”
Tần Lệ mặt không cảm xúc, phất tay một cái xem như cho lui. Còn về bí mật của Tần An Cẩn, trừ phi kẻ đó không muốn sống nữa, bằng không nếu không có sự cho phép của hắn, ai cũng không dám hé nửa lời.
Lúc Tô Đường tỉnh lại, nàng phát hiện khung cảnh xung quanh đã đổi khác. Còn chưa kịp vui mừng, nàng đã thấy cẩu hoàng đế đang lạnh mặt nhìn mình. Nàng giật nảy, rồi rất nhanh lại phát hiện ra một chuyện còn kinh hãi hơn.
Nàng lại đang nằm trên long sàng của tên cẩu hoàng đế này!
Trời ơi, thật là đáng sợ!
Tần Lệ nhìn nàng, mở miệng thẳng thừng: “Nói đi, cuốn thoại bản kia là ai viết?”
Thật ra khi hỏi như vậy, trong lòng hắn đã sớm có đáp án. Tin tức thám tử đưa về cho biết, thoại bản được truyền ra từ An vương phủ. Mà cả An vương phủ hiện giờ chỉ còn lại người già, kẻ yếu, đàn bà, tàn phế, ngoài nàng ra, không thể nào còn ai có lá gan ấy.
Thế nhưng hắn vẫn muốn xem thử nàng sẽ cãi lại thế nào.
Quả nhiên, vật nhỏ kia lập tức bày ra vẻ mặt mờ mịt. Vì vừa tỉnh dậy nên đôi mắt đẹp của nàng còn phủ một tầng sương mỏng: “A? Hoàng thượng đang nói gì vậy? Thần thật sự không biết.”
Tần Lệ nghe xong chẳng những không nổi giận, trái lại còn bật cười: “Vậy sao? Thế thì trẫm sai người đọc cho ngươi nghe.”