Tiểu thái giám kia dung mạo thanh tú, trông chỉ độ mười ba mười bốn tuổi. Vì còn chưa đến tuổi vỡ giọng, giọng nói vô cùng trong trẻo, lúc đọc lên lại càng sinh động như thật. Nhưng Tô Đường... nàng chỉ muốn chết ngay tại chỗ!
Nàng mang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, trái lại Tần Lệ lại nổi hứng. Có lẽ vì thấy tiểu thái giám đọc chưa đủ thú vị, hắn đá người sang một bên, tự mình cất giọng đọc: “Trên mặt tiểu vương gia như đau mà chẳng phải đau, môi son khẽ hé, bên miệng còn không quên thốt lên: Không... không cần mà, dừng lại đi...” Đọc tới đây, hắn khựng lại, dường như rất có hứng thú: “An khanh, ngươi nói xem tiểu vương gia này rốt cuộc là không cần, hay là đừng ngừng lại?” Hắn hỏi như thế, nhưng chẳng đợi Tô Đường trả lời, đã tự nói tiếp: “Chậc, đúng là một vật nhỏ thú vị.”
Tô Đường: ...
Đi cái con mẹ nó nam chủ hắc hóa!
Tô Đường hận không thể lại ngất thêm lần nữa ngay tại chỗ. Cuối cùng Tần Lệ cũng đặt cuốn thoại bản nhỏ xuống: “An khanh đã nhớ ra điều gì chưa?”
Đây đúng là một cái hố. Nhớ ra rồi thì ngày chết của nàng cũng chẳng còn xa, còn nếu không nhớ ra, hắn sẽ tiếp tục công khai xử nàng.
Trước mắt nàng từng trận tối sầm. Dựa vào chiếc gối mềm phía sau lưng, nàng yếu ớt nói: “Hoàng thượng, thần hơi choáng đầu, có thể ban cho thần chút đồ ăn trước được không?”
Nàng đã cả ngày không ăn gì, Tần Lệ cũng không làm khó. Hắn không những sai người chuẩn bị thức ăn cho nàng, mà ngay cả thuốc thái y vừa mang tới, cũng bắt nàng uống cùng một lượt.
Nàng uống một hơi thật dứt khoát. Ai ngờ ngay sau đó, Tần Lệ lại lạnh nhạt nói: “Uống sảng khoái như vậy, ngươi không sợ trẫm bỏ độc vào sao?”
Tô Đường suýt nữa phun ra. Nàng miễn cưỡng nuốt xuống, làm ra vẻ mặt cảm động: “Thần tin Hoàng thượng.”
Tần Lệ lại cười khẩy một tiếng: “Nhưng trẫm lại không tin chính mình. Dù sao thì...” Hắn lại cầm cuốn thoại bản nhỏ lên, chỉ vào một đoạn: “Ngươi xem, Hoàng thượng ở đây chẳng phải cũng hạ thuốc cho tiểu vương gia uống đó sao? Nói mới nhớ, Xuân Phong Túy dường như là thứ rất hay. Hôm khác trẫm cũng nên thử xem.”
Xuân Phong Túy là tên thuốc xuân dược trước kia Tô Đường tiện tay bịa ra. Trong thực tế rốt cuộc có thứ thuốc này hay không nàng cũng không rõ, nhưng nếu Tần Lệ đã nói có, vậy thì cứ xem như là có đi.
Nàng sống không còn gì luyến tiếc, không nhịn được bèn hỏi hệ thống: “Hệ hệ, nam chủ này đã hắc hóa đến mức nào rồi?”
Hệ thống đáp: “Ồ, cũng không đến mức nào đâu, chỉ là kiểu hắc hóa bình thường thôi. Tỉ như không vui thì giết người, mà vui rồi cũng giết người.”
Tô Đường hít sâu một hơi: “Không phải, ta nhớ rõ trong nguyên tác, tuy hắn lạnh mặt lạnh mày, nhưng bản tính vẫn là yêu dân như con mà.”
Hệ thống như nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, liền nói: “Ngươi nói đó là trước khi hắn hắc hóa. Hiện giờ còn yêu dân gì nữa, đến cả thân nhi tử cũng giết. Trong mười ngày ngươi rời đi, đã có không ít người chết rồi.”
Nói cho cùng, lần nào Tô Đường cũng trở về đúng lúc nam chủ hắc hóa đến đỉnh điểm. Bởi vậy hiện tại, một nam chủ đã hắc hóa trăm phần trăm, căn bản không thể đối phó bằng những thủ đoạn tầm thường.
Tô Đường nhìn nam chủ ở gần ngay trước mắt, đầu đau như muốn nứt ra. Đúng lúc ấy, hệ thống lại lên tiếng: “Quên nói với ngươi một chuyện. Để trừng phạt, lần này khi trở về, ngươi còn bị buộc mang theo một hệ thống bệnh nặng. Nếu trong vòng ba năm không thể khiến nam chủ khôi phục, chúng ta sẽ cùng nhau mất mạng. Còn nếu hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, mọi chuyện đều dễ nói.”