Cứu Mạng, Nam Chính Đều Sụp Đổ Hết Rồi

Chương 8

Trước Sau

break
Ai ngờ lệnh chưa thấy đâu, người tới trước lại chính là Hoàng thượng.

Tần Lệ đến liếc cũng không thèm liếc đám cung tì đang quỳ bên chân, chỉ giữ gương mặt lạnh lùng, sai người đi gọi thái y.

Hắn cũng không vội bế Tô Đường lên, bởi trong lòng còn cho rằng đây chẳng qua là khổ nhục kế của nàng. Dù sao từ trước, để bớt bị phạt, nàng đã nghĩ ra đủ mọi đường ngang ngõ tắt. Chuyện ngất xỉu kiểu này lại càng xảy ra như cơm bữa. Đến cuối cùng, ngay cả tiên đế cũng mặc kệ nàng, chỉ cần không làm lớn chuyện thì đều nhắm mắt cho qua.

Thái y rất nhanh đã tới, nhưng vừa bắt mạch xong, cả người ông ta liền cứng đờ.

Tần Lệ nhíu mày: “Có gì thì nói.”

Thái y đứng sững tại chỗ, lại liếc nhìn bốn phía. Thấy quanh đây có quá nhiều cung tì thị vệ, ông ta mới dè dặt nói: “Xin cho lão thần bắt mạch lại lần nữa.” Vừa nói, ông ta vừa lau lớp mồ hôi mỏng trên trán.

Bây giờ đã sắp vào đông, lấy đâu ra mồ hôi. Chân mày Tần Lệ cau chặt đến mức gần như có thể kẹp chết ruồi. Ngay lúc sự kiên nhẫn của hắn sắp cạn sạch, thái y cuối cùng cũng run rẩy quỳ xuống lần nữa.

Ông ta cân nhắc một hồi, rồi mới run như cầy sấy nói: “Thần... có thể xin Hoàng thượng cho người xung quanh lui hết được không?”

Một thần tử đã mở miệng như vậy, tám phần là có bí mật lớn gì đó. Con người Tần An Cẩn này, hắn sớm đã điều tra rõ ràng. Còn về An vương phủ, nếu năm xưa không phải phụ hoàng tiện nghi kia của hắn ngấm ngầm giở trò, thì hiện giờ kẻ ngồi trên ngôi vị hoàng đế này là ai còn chưa biết được.

Nhưng được làm vua thua làm giặc, nói thêm cũng vô ích.

Tần Lệ thấy tò mò, không biết nàng còn có bí mật gì mà hắn chưa hay, bèn khẽ nâng tay ra hiệu cho mọi người lui xuống.

Đợi mọi người tản đi, thái y mới lên tiếng: “Lão thần hành y nhiều năm, chuyện bắt sai mạch gần như chưa từng xảy ra. Nhưng An tiểu vương gia...”

Ông ta càng nói càng vòng vo, Tần Lệ mất kiên nhẫn, lạnh giọng ngắt lời: “Đừng nói nhảm nữa.”

Thái y sợ đến run lên: “Lão thần có mấy chục năm kinh nghiệm bắt mạch, An tiểu vương gia hẳn là... thân nữ nhi.”

Như sét đánh giữa trời quang, Tần Lệ vừa nghe câu ấy, thật lâu cũng không hoàn hồn. Thậm chí trong khoảnh khắc ấy, hắn còn tưởng rằng mình đã nghe lầm.


“Ngươi... nói lại một lần nữa?”

Thái y hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, rồi lặp lại nguyên lời thêm lần nữa.

Sắc mặt Tần Lệ dần trở nên phức tạp. Hắn nhìn Tô Đường đang ngất trên mặt đất, nếu nói hận thì cũng không hẳn là hận, nếu nói chán ghét thì dường như cũng chẳng đến mức chán ghét. Nhưng nếu cứ thế mà buông tha nàng, hắn lại thấy trong lòng không cam.

Chỉ là, những thủ đoạn trước kia của hắn e rằng không thể dùng tiếp được nữa. Bắt nạt một cô nương, chung quy vẫn khiến hắn có chút khinh thường.

Hắn cau mày nhìn người đang nằm trên đất, trầm mặc không nói. Nào ngờ thái y lại buông thêm một câu kinh người: “Hoàng thượng, thân thể của An tiểu vương gia... e là không được lạc quan.”

Lần này, sắc mặt hắn hoàn toàn trầm xuống: “Không được lạc quan là ý gì?”

“Lo nghĩ quá nặng. Mấy năm nay chỉ sợ nàng cũng không hề chăm sóc thân thể cho tốt, gốc bệnh đã hao tổn quá nhiều, cho nên mới chỉ quỳ một lúc mà đã ngất đi.” Thái y tự thấy mình thật đúng là xui xẻo. Đương kim Hoàng thượng là hạng người nào chứ? Tính tình thất thường, giết người không gớm tay. Đừng nói ông chỉ là Viện sử Thái Y Viện, ngay cả những hoàng tử năm xưa cũng đã bị hắn giết gần hết. Trên triều dưới triều, có ai là không nơm nớp lo sợ? An tiểu vương gia không còn tiên đế che chở, nhìn qua như thể phú quý đã đến hồi cuối, nhưng ít nhất Hoàng thượng vẫn còn thích giày vò nàng. Ai mà biết được có khi nào hắn tiện tay ban luôn cho nàng một cái chết chôn cùng hay không, đây chính là tội khi quân đấy!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương