Trong tình thế lúc này, dù thế nào thì sai cũng vẫn là nàng.
Tần Lệ không ngờ nàng quỳ xuống dứt khoát đến vậy, trong lòng bỗng thấy không vui, liền cười lạnh châm chọc: “An tiểu vương gia đã dám nhào vào lòng trẫm rồi, còn quỳ cái gì nữa?”
Tô Đường nghe giọng điệu âm dương quái khí ấy, lập tức thành khẩn nhận sai: “Là thần nhất thời bất cẩn, đụng phải Hoàng thượng, xin Hoàng thượng bớt giận.”
Không hiểu vì sao, Tần Lệ cực kỳ chướng mắt bộ dạng cúi đầu khom lưng của nàng lúc này. Vừa nghe xong, hắn liền bật cười thành tiếng: “Nếu trẫm không bớt giận được, ngươi định thế nào?”
Hắn nói xong, liền nhìn chằm chằm nàng với nụ cười nửa như có nửa như không.
Tô Đường vẫn cúi đầu, nhỏ giọng dò hỏi: “Vậy... thần quỳ đến khi người bớt giận, được không?”
“Ngươi đã thích quỳ như vậy, thì cứ quỳ đi!” Tần Lệ nhìn bộ dạng ấy của nàng, đột nhiên lại thấy nhạt nhẽo vô cùng. Ném lại một câu ấy xong, hắn thật sự quay người bỏ đi.
Tô Đường đã sớm che đi cảm giác đau, nên quỳ trên nền đá xanh cứng ngắc này cũng không thấy gì. Chỉ là đầu gối không đau, bụng lại đói cồn cào. Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, thầm mong sớm có một trận mưa lớn kéo đến. Như vậy biết đâu cẩu hoàng đế sẽ chợt nhớ tới nàng, rồi miễn cho nàng khỏi phải quỳ tiếp.
Dù sao cứ chết như vậy thì sang ván sau cũng chẳng còn chơi được nữa.
Thế nhưng Tô Đường còn chưa đợi được cơn mưa, trước mắt đã bỗng tối sầm, đầu óc choáng váng. Nàng đầy mặt không dám tin. Không phải chứ, nàng nhớ rõ thân thể này vốn khỏe mạnh rắn chắc lắm mà, sao mới rời khỏi tầm kiểm soát có mấy ngày, đã yếu ớt đến mức không chịu nổi như vậy rồi?
Bên kia, Tần Lệ đang phê tấu chương. Tiên đế xưa nay không mấy để tâm chính sự, phần lớn mọi việc đều do bề tôi bên dưới xử lý. Tần Lệ lại không thích cảm giác quyền lực không nằm trong tay mình, cho nên trên bàn hắn lúc nào cũng chất đầy tấu chương. Chỉ là hôm nay, hắn xem thế nào cũng không vào nổi.
Đúng lúc ấy, cửa điện bị người lặng lẽ đẩy mở.
Một nam tử trẻ tuổi giả trang thành tiểu thái giám bước vào. Hắn liếc nhìn Hoàng thượng đang ngồi trên cao, muốn nói lại thôi.
Tần Lệ đến đầu cũng không ngẩng lên: “Chuyện gì?”
Tiểu thái giám lập tức cung kính tiến lên: “Bẩm Hoàng thượng, An tiểu vương gia ngất rồi.”
Nghe vậy, trên gương mặt tuấn tú của Tần Lệ vẫn không lộ ra biểu cảm gì: “Sao lại ngất?” Hắn vừa hỏi như thế, nhưng ngay giây tiếp theo, cả người đã đứng bật dậy. “Thôi, trẫm đi xem một chút.”
Tiểu thái giám sửng sốt. Thời gian hắn hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng chưa lâu, nhưng vẫn nhớ rất rõ vị đế vương trên ngôi cửu ngũ trước mắt này đã từng mặt không đổi sắc xử trí những hoàng tử năm xưa ra sao. Vậy mà lần này, An tiểu vương gia chỉ mới ngất đi, Hoàng thượng lại muốn đích thân tới xem?
Chuyện này thật quá mức lạ lùng. Ban đầu hắn còn tưởng An tiểu vương gia cũng chẳng khác gì những người kia, nhưng nhìn tình hình trước mắt thì rõ ràng là không giống.
Kẻ có thể ở lại bên cạnh Hoàng thượng, ai mà chẳng đầy tâm nhãn. Hắn thầm nghĩ, vì tiền đồ sau này của bản thân, chuyện liên quan đến An tiểu vương gia, hắn vẫn nên để tâm hơn vài phần.
Còn Tần Lệ, vóc người hắn vốn cao lớn. Lúc cất bước đi, đám người phía sau căn bản không theo kịp nhịp chân của hắn, chỉ có thể chật vật lẽo đẽo chạy theo sau.
Kết quả là trong cung bỗng xuất hiện một cảnh tượng xưa nay chưa từng thấy.
Tô Đường vẫn ngất lịm trên phiến đá xanh phía trước. Hoàng thượng chưa lên tiếng, không ai dám đỡ nàng dậy, ngay cả thái y cũng không dám gọi tới, chỉ có thể nơm nớp lo sợ đứng chờ lệnh.