Tần Lệ đau đầu như muốn vỡ ra. Hắn rất muốn hỏi nàng về mấy điểm đáng ngờ trong thoại bản, nhưng lời vừa lên tới miệng, nhìn thấy nước mắt còn đọng trên mặt nàng, hắn lập tức nổi giận quát: “Thu nước mắt của ngươi lại cho trẫm!”
Tô Đường chớp chớp mắt, chậm chạp mới nhận ra tên này là không muốn thấy nàng khóc. Thế là nàng đành căng da đầu vớt vát mặt mũi cho mình: “Thần không khóc, chỉ là gió lớn quá, cát bay vào mắt thôi.”
Lời vừa dứt, bốn phía lập tức im phăng phắc.
Tần Lệ day day huyệt thái dương. Với cái dáng vẻ này của nàng, nếu truyền ra ngoài, e rằng lại có kẻ bày đặt dệt thêm một cuốn thoại bản mới.
“Những năm gần đây, tiên đế quá mức dung túng, mới nuôi ngươi thành ra bộ dạng này!”
Tô Đường mặt không cảm xúc, thậm chí còn muốn rơi thêm hai hàng nước mắt trong veo.
Sau đó nàng lại nghe Tần Lệ nói: “Tiên đế dạy dỗ có sai, trẫm không thể để ngươi tiếp tục sai lầm nữa. Từ hôm nay trở đi...” Vốn dĩ hắn định ném nàng cho hạ nhân quản thúc, nhưng nhìn bộ dạng kia của nàng là biết nàng đang tính toán điều gì. Vì thế lời đến giữa chừng liền đổi hẳn: “Lễ giáo của ngươi, từ nay do trẫm đích thân giám sát.”
Tô Đường vốn tưởng chuyện này chỉ là làm cho có lệ, nào ngờ người giám sát lại là hắn, cả người nàng lập tức ngây ra. Nàng đờ đẫn nhìn hắn, vì quá sức khiếp sợ nên trông càng có vài phần ngốc nghếch.
Thế nhưng Tần Lệ lại thấy bộ dạng ấy của nàng thật thuận mắt: “Đi thôi.”
Tô Đường chẳng hiểu ra sao, gương mặt ngơ ngác nhìn hắn: “A? Đi đâu?”
Lúc này tâm trạng Tần Lệ dường như không tệ, hắn nghiêng mắt liếc nàng: “Đương nhiên là hồi cung dạy ngươi lễ nghi. Sao nào, ngươi còn trông mong trẫm ngày ngày tới An vương phủ của ngươi để dạy dỗ hay sao?”
Tô Đường vội khom người nói không dám, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà mắng thầm, theo hiểu biết của nàng về hắn, tên cẩu hoàng đế này nhất định đang muốn chỉnh nàng đẹp mặt!
Nghĩ một hồi, nàng lại hỏi hệ thống: “Có phải chỉ cần làm chỉ số hắc hóa giảm xuống, dùng cách nào cũng được sao?”
Hệ thống đã có vết xe đổ, biết nàng là một kẻ chuyên đào hố, bèn buồn bực đáp: “Đúng là dùng cách nào cũng được, nhưng nếu ngươi chơi quá tay, chúng ta sẽ chết luôn ở thế giới này, không ra ngoài được đâu.” Lúc nói tới hai chữ “chúng ta”, nó gần như nghiến răng nghiến lợi.
Tô Đường nghe vậy lại thấy yên lòng. Cẩu hoàng đế không giết nàng, chẳng qua vì mối thù năm xưa còn chưa trả xong mà thôi. Kéo nàng ra Ngọ Môn chém đầu tuy là thống khoái, nhưng nghĩ kỹ lại thì vẫn chưa đủ hả giận. Chi bằng giữ nàng bên mình mỗi ngày, nhìn nàng sống trong lo sợ, chịu đủ giày vò, như thế còn thú vị hơn nhiều.
Hoàng cung vẫn trước sau như một, tráng lệ huy hoàng. Chỉ là khi mọi người từ xa trông thấy An tiểu vương gia đi theo sau lưng Hoàng thượng, không ít kẻ đều lộ vẻ mặt rất đỗi vi diệu.
Nói ra thì, An tiểu vương gia trước kia cũng từng một thời phong quang vô hạn. Khi tiên đế còn tại thế, người sủng nàng hơn hẳn những hoàng tử bình thường. Nhưng đó chưa phải điều quan trọng. Quan trọng là hồi ấy nàng không ít lần ức hiếp Tần Lệ, khi hắn vẫn còn là một hoàng tử. Nay vị hoàng tử sa sút nhất ngày nào một sớm lật mình, trở thành Hoàng thượng. Những kẻ từng khinh nhục hắn, không một ai có kết cục tốt. Vậy nên bây giờ, cuối cùng thanh đao ấy cũng sắp chĩa về phía An tiểu vương gia sao?
Nói cho cùng, An tiểu vương gia tuy hơi hồ đồ, nhưng so với đám quyền quý động một chút là muốn mạng người kia, nàng vẫn đáng yêu hơn nhiều. Dù sao điều phóng túng nhất nàng từng làm cũng chỉ là sờ tay người ta đôi chút. Huống chi An tiểu vương gia ra tay lại hào phóng, bởi vậy ngày thường bên cạnh nàng lúc nào cũng có một đám oanh oanh yến yến vây quanh.