Nàng tuy chỉ là một kẻ pháo hôi, nhưng dung mạo lại chẳng hề tầm thường. Từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa, ăn ngon mặc đẹp. Tiên đế cố ý nâng nàng lên quá mức. Người ngoài chỉ nói An tiểu vương gia được nuôi còn kiều quý hơn cả cô nương, đâu biết rằng nàng vốn thật sự là một cô nương.
Tần Lệ lạnh lùng nhìn gương mặt còn đẹp hơn cả nữ tử trước mắt, lại thấy đôi mắt long lanh như làn nước mùa thu kia đang nhìn thẳng vào mình, trong lòng hắn chợt bốc lên một cơn giận dữ.
“Ai cho ngươi cái gan ấy, dám nhìn thẳng long nhan của trẫm như vậy?”
Tô Đường lập tức cúi đầu xuống. Ngươi là lớn nhất, ngươi nói sao thì là vậy.
Tần Lệ vốn cho rằng nhìn nàng cúi đầu trước mặt mình, trong lòng sẽ thấy hả dạ đôi chút. Ai ngờ chẳng những không thấy khoan khoái, ngược lại còn càng thêm tức giận. Nhất là khi ánh mắt hắn lướt qua đoạn gáy trắng mịn như tuyết của nàng, vừa nghĩ tới ngoài mình ra còn có kẻ khác từng nhìn thấy, cơn giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt.
“Cút lên cho trẫm!”
Tô Đường chẳng hiểu vị đại nhân này lại nổi điên vì chuyện gì, nhưng chỉ cần đầu gối nàng không phải tiếp tục chịu khổ là được. Vì thế nàng ngoan ngoãn đứng dậy, còn thuận miệng tạ ơn long ân.
Thế nhưng người là đứng lên rồi, Tần Lệ vẫn thấy khó chịu.
Ngày trước, ở trước mặt hắn nàng kiêu ngạo biết bao, suốt ngày làm ra mấy chuyện tự cho là có thể chèn ép hắn. Nay thân phận hai người đã đổi khác, vậy mà hắn lại nhìn thấy trên người nàng vẻ tủi thân.
Nàng còn dám tủi thân ư?
Tần Lệ càng nghĩ càng giận: “Đứng cho ngay ngắn vào! Mềm oặt như không xương thế kia, lễ nghi năm xưa đều học để cho chó gặm rồi sao?”
Một cơn gió lạnh nữa thổi tới. Tô Đường bị lạnh đến mức khịt khịt mũi, lặng lẽ nhịn xuống.
Vị đại nhân này đang nổi giận, lúc này nàng nói gì cũng sai. Huống hồ ân oán giữa hai người đã sâu đến thế, hắn có thể cố nén lửa giận mà chưa lôi nàng ra Ngọ Môn chém đầu, đã là khó lắm rồi.
Nhưng dáng vẻ yếu ớt đáng thương của nàng chẳng những không khiến Tần Lệ thấy hả giận, trái lại còn làm lửa giận trong hắn càng sôi trào dữ dội hơn.
Người này trước đó đã bày ra cái quyển thoại bản dâm diễm kia, đến lúc này mà còn dám bày ra vẻ tủi thân sắp khóc nữa sao?
“Ngươi khóc cái gì?”
Giọng nói lạnh băng vang lên. Khóe môi Tô Đường giật giật, lại cố nén xuống.
Khóc thì khóc vậy, còn hơn mất mạng. Đại lão đã nói nàng khóc, vậy nàng đành phải khóc thôi. Thế là rõ ràng chẳng có mấy giọt nước mắt, nàng vẫn cố ép mình rơi ra hai hàng lệ trong veo.
Khi Tần Lệ bảo nàng ngẩng đầu lên, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh ấy.
Không hiểu vì sao, hắn lại chợt nhớ đến nội dung trong quyển thoại bản kia.
Quyển thoại bản ấy cực kỳ dâm diễm. Trong đó có một đoạn là hắn bắt nạt người kia đến phát khóc. Thiếu niên nhỏ bé chỉ lặng lẽ nức nở, gương mặt quật cường mà xinh đẹp đến nao lòng, khiến người ta đau lòng đến hỏng cả tim.
Trong tình cảnh ấy, kẻ trong sách nào còn màng đúng sai gì nữa, vừa xông lên đã hôn nàng tới tấp, mãi đến khi hôn đủ càn rỡ mới chịu buông ra.
Khi ấy Tần Lệ đọc đến đoạn thoại bản kia, khóe mắt như muốn nứt ra, hận không thể lôi người tới mà chém cho hả giận. Nếu không phải có mấy chỗ khiến hắn sinh nghi, hắn cũng sẽ không đích thân đi chuyến này.
Nhưng điều kỳ lạ là, đến khi gặp người thật, lửa giận lúc trước lại tan sạch không còn. Trong lòng hắn trái lại còn dậy lên một gợn sóng mơ hồ. Tuy chưa đến mức ôm nàng vào lòng, nhưng cũng đã sinh ra vài phần không nỡ.