Có thể trở thành nam chủ của một thế giới, dung mạo dĩ nhiên đều là hạng nhất. Nhưng vị này, bởi những gì từng trải qua khi còn nhỏ, dưới lớp vỏ ngoài tuấn mỹ như tranh lại luôn phảng phất vài phần tà khí cùng sát ý. Tô Đường từng nhiều lần đối đầu với hắn, nên nàng hiểu rõ tính tình hắn quái đản, âm trầm đến mức nào.
Ngay cả cái tên của hắn cũng khác người.
Thuở trước hắn không được sủng ái, cái tên ấy cũng chứa đầy ác ý. Tên chỉ có một chữ: Lệ.
Theo lẽ thường, người đã ngồi lên ngôi vị cao nhất thiên hạ, nếu tên không hay nghe lắm, hẳn sẽ đổi một cái khác. Nhưng hắn thì không. Trước kia gọi là Tần Lệ, bây giờ vẫn là Tần Lệ.
Tô Đường quỳ sụp xuống đất, trong đầu chỉ còn lại một câu.
Mạng ta xong rồi!
Thế nhưng Tần Lệ lại đi rất chậm. Hắn từng bước, từng bước một tiến tới. Mỗi bước chân đều như giẫm thẳng lên tim nàng, khiến da đầu nàng tê dại, chỉ hận không thể tự mình tiến lên xin hắn cho một nhát thống khoái.
“An tiểu vương gia quả thật biết hưởng thụ.”
Tần Lệ nhìn nàng, khóe môi khẽ cong, thong thả nói một câu chẳng đầu chẳng cuối.
Tô Đường chỉ muốn khóc. Hắn không cười còn đỡ, vừa cười lên lại càng dọa người hơn!
Hoàng thượng đã mở miệng, nếu nàng không đáp lại, đó chính là tội lớn. Tô Đường vắt óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể khô khan nịnh nọt vài câu, chẳng ngoài việc Hoàng thượng anh minh thần võ thế nào, có tài giỏi ra sao, cho nên nàng mới có được cuộc sống tốt đẹp thế này.
Bất kể lúc nào, nịnh nọt vẫn luôn là lựa chọn an toàn nhất. Chỉ là sau khi nàng tâng bốc xong, người phía trên đầu lại mãi không lên tiếng.
Tô Đường đợi rồi lại đợi. Đợi đến mức sắp hết kiên nhẫn, nàng mới lén ngẩng đầu nhìn một cái. Nào ngờ, đối phương dường như đã sớm chờ nàng nhìn lén. Vừa thấy nàng ngước mắt lên, hắn liền bật cười khẽ.
Tần Lệ không tiếp tục im lặng nữa, cũng không bảo nàng đứng dậy. Trái lại, hắn hơi cúi người xuống. Hai người bốn mắt nhìn nhau, hắn cười như không cười, hỏi: “An tiểu vương gia cảm thấy bản thân thế nào?”
Tô Đường ở cạnh hệ thống lâu rồi, vừa nghe câu ấy liền theo bản năng buột miệng: “Thanh thuần, không giả tạo.”
Đợi đến khi nàng kịp phản ứng, lời đã nói ra rồi, muốn nuốt lại cũng không còn kịp nữa.
Mấy đời sau này của nàng đều là thân phận cao quý, cho dù về sau sa sút, cũng chẳng cần nhìn sắc mặt ai mà sống. Đột nhiên trở về thế giới này, nàng vẫn chưa kịp điều chỉnh tâm thế. Đến lúc hối hận thì đã muộn.
Tần Lệ nghe vậy, khóe mắt khẽ giật: “Hay cho một câu thanh thuần không giả tạo. Chỉ là trẫm lại không biết, một người thanh thuần không giả tạo như thế, vậy mà lại có tư tình với trẫm?”
Đến rồi.
Tô Đường đợi mãi, cuối cùng cũng chờ được câu hỏi này.
Hiện giờ trên người nàng vẫn còn tước vị. Cho dù là Hoàng thượng, nếu nàng không phạm sai lầm quá lớn, người cũng không thể lôi nàng ra Ngọ Môn chém đầu. Cho nên lúc này, nàng chỉ cần cắn chết không nhận.
“Hoàng thượng đang nói gì vậy? Thần nghe không hiểu.”
Nàng mang vẻ mặt ngơ ngác, diễn xuất chân thật đến mức chính nàng cũng thấy mình vô tội. Nói xong lại tiếp lời: “Mấy ngày nay thần nhiễm phong hàn, vẫn luôn ở trong phủ dưỡng bệnh, chưa từng bước ra khỏi cổng lớn nửa bước.”
Hai người đứng rất gần, gần đến mức Tô Đường có thể nhìn rõ cả lớp lông tơ mỏng trên mặt đối phương.
Tần Lệ rất đẹp. Nhưng nàng đã nhìn quen đủ kiểu nam chủ, khuôn mặt tuấn mỹ đến đâu cũng khó khiến nàng đỏ mặt tim đập.
Chỉ là lúc này, để giả làm người bệnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch. Cả người mềm yếu như không có xương, quỳ trên nền đất.