Dù sao nàng cũng là người của thế kỷ hai mươi mốt, ít nhiều còn học hành đàng hoàng qua chín năm giáo dục bắt buộc. Bảo nàng cam chịu cái cảnh nam tôn nữ ti này, sao có thể được chứ? Bởi vậy, khi phủ An Vương bất ngờ gặp biến cố lớn, nàng dứt khoát đổi thân phận với người ca ca song sinh của mình.
Để phủ An Vương không trở thành cái đích cho người khác dòm ngó, Tô Đường bèn đi theo con đường của nguyên chủ, trêu mèo chọc chó, bắt nạt nam nhân, ức hiếp bá tánh. Dần dần, thanh danh của An tiểu vương gia càng lúc càng thối nát, phủ An Vương cũng từng bước rút khỏi vòng quyền quý ở kinh thành.
Đương nhiên, đó chỉ là bề ngoài. Có hệ thống làm chỗ dựa, trong bóng tối Tô Đường đã bồi dưỡng không ít thế lực. Để giúp nam chủ đăng cơ, nàng càng dốc hết sức tương trợ.
Tô Đường khi đó quả thật chẳng ít lần “ức hiếp” nam chủ. Mỗi khi rảnh rỗi, việc nàng thích nhất chính là túm hắn ra đùa bỡn. Về sau, nam chủ vừa thấy nàng đã quay đầu bỏ đi, vậy mà nàng vẫn không biết chán, mãi cho đến ngày hắn bước lên ngôi vị hoàng đế.
Ở thế giới đầu tiên, lương tâm nàng vẫn chưa mất sạch. Trước khi rời đi, nàng dùng điểm tích lũy đổi lấy sự tỉnh táo cho ca ca. Chỉ là người đã nằm liệt nhiều năm, cho dù có tỉnh lại, cũng vẫn cần rất lâu để hồi phục. Mà nàng hoàn thành nhiệm vụ xong, dĩ nhiên cũng rời khỏi thế giới này.
Có điều, trước lúc đi, nàng sợ tân đế sẽ tính hết món nợ của hai người lên đầu phủ An Vương, nên còn để lại một nước cờ. Đó là một quyển thoại bản vô cùng nóng bỏng. Đến giờ nàng vẫn còn nhớ rõ cái tên ấy: Tiểu vương gia có tư tình với Hoàng thượng!
Trong thoại bản, hai người đều dùng tên giả, nhưng kẻ sáng mắt vừa nhìn đã biết viết về ai. Khi ấy Tô Đường thậm chí còn điều động cả thế lực ngầm của mình, nhất quyết phải khiến quyển sách này nổi danh khắp thiên hạ. Mà để tăng thêm phần chân thật, nàng đúng là đã viết vào đó vài chuyện có thật.
Người ngoài chỉ xem cho vui, nhưng nam chủ ắt sẽ hiểu. Nàng tuy từng đắc tội hắn, nhưng cũng từng giúp hắn. Công và tội bù trừ cho nhau, hẳn hắn sẽ không gây khó dễ cho phủ An Vương nữa. Hơn nữa, trước lúc đi nàng còn để lại một phong thư cho ca ca. Thế cục kinh thành rối ren, tân đế vừa đăng cơ, vũng nước đục này phủ An Vương không thể nhúng vào. Giữ lại tước vị, làm một vị vương gia phú quý an nhàn, cũng là một kết cục không tệ.
Vốn dĩ nàng đã sắp xếp mọi chuyện đâu ra đấy, thậm chí trước khi đi còn cố ý chọc nam chủ tức thêm một phen, đắc ý đến tận mây xanh.
Chỉ là nàng không ngờ, sẽ có một ngày mình lại quay trở về.
Nàng nhìn căn phòng xa lạ trước mắt, sống không còn gì luyến tiếc, hỏi hệ thống: “Sau khi ta rời đi, có người khác tiếp quản thân thể này sao?”
Hệ thống đáp: “Để phòng ngừa bất ngờ, sau khi ký chủ rời đi sẽ có hệ thống khác tiếp quản thân thể, sau đó sắp xếp cho nàng một kết cục hoàn mỹ.”
Khóe miệng Tô Đường khẽ giật. Hoàn mỹ cái quỷ gì chứ! Hoàn mỹ đến mức tất cả nam chủ đều hắc hóa hết rồi!
Dĩ nhiên, mấy lời này nàng chỉ dám âm thầm oán thầm trong lòng.
Thở dài một hơi, Tô Đường kéo ghế ngồi xuống, lại hỏi: “Vậy bây giờ là lúc nào?”
Hệ thống đáp: “Mới chỉ mười ngày kể từ khi ngươi rời đi.”
Mười ngày thôi, rất nhiều chuyện hẳn vẫn còn kịp cứu vãn. Thí dụ như quyển thoại bản kia!
Ký ức dần sống lại, nội dung trong quyển thoại bản cũng theo đó mà hiện rõ trong đầu. Khi xưa nàng viết vui vẻ bao nhiêu, bây giờ lại hối hận bấy nhiêu. Tô Đường lo đến mức bật dậy khỏi ghế, cuống quýt khoác quần áo vào người. Thế nhưng vừa chạy ra khỏi phòng, nàng đã thấy một đám người đen nghịt đang đi về phía mình.