Bị hệ thống trói buộc đi làm nhiệm vụ vốn đã đủ bực bội. Nàng muốn xả bớt áp lực, dù sao cũng phải tự tìm chút thú vui chứ. Chỉ là hình như... nàng chơi hơi quá tay.
Hệ thống nghẹn họng. Chừng một phút sau, nó mới miễn cưỡng mở miệng: “Đến nước này rồi, ngươi còn muốn giải trừ trạng thái đóng băng không?”
Tô Đường im lặng một thoáng, rồi đáp: “... Muốn.”
Hệ thống nói: “Quay lại những thế giới đó một lần nữa, xóa bỏ toàn bộ giá trị hắc hóa, sau đó ngươi sẽ được giải trừ đóng băng.”
Cả người Tô Đường như chết lặng. Trong khoảnh khắc, toàn bộ ý chí chiến đấu của nàng tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại cảm giác kiệt quệ rã rời. Nàng hữu khí vô lực, chỉ thấy trước mắt tối sầm lại.
Hệ thống chờ mãi không thấy nàng đáp lời, bực bội quát: “Rốt cuộc ngươi có làm hay không?”
Tô Đường yếu ớt đến mức chẳng buồn nhấc mí mắt. Đã tới bước này rồi, nàng còn có thể không làm sao?
Nàng khẽ thở dài, mang theo mấy phần cam chịu. Vừa định gật đầu, nàng đã thấy người vốn nên là kẻ chiến thắng của đêm động phòng hoa chúc, lại xuất hiện ngay trước mặt mình.
Toàn thân hắn ngập tràn khí tức hung bạo. Sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước. Bộ trường bào đỏ rực lộng lẫy trên người chẳng hề có nửa điểm vui mừng, trái lại còn khiến hắn trông như ác quỷ vừa bò ra khỏi địa ngục.
Tô Đường sắp phát điên đến nơi: “Khốn kiếp, đây là chuyện gì vậy? Hắn chẳng phải nên ôm nữ chủ ân ân ái ái, vào động phòng hoa chúc rồi sao?”
Hệ thống chỉ “a” một tiếng, rõ ràng không định giải thích.
Phía bên kia, nam chủ thấy nàng vẫn còn sống, đôi mắt đỏ ngầu vằn đầy tơ máu lại càng đỏ sẫm hơn mấy phần: “Tốt nhất ngươi nên cầu cho mình còn sống được. Bằng không...”
Tô Đường nghe không nổi nữa. Nàng cảm thấy nam chủ điên rồi, thậm chí còn độc ác hơn cả nàng, kẻ vai ác chính hiệu này. Vì thế, gần như theo bản năng, nàng cầu cứu hệ thống: “Mau, mau truyền tống ta đi!”
Đối diện với một nam chủ như vậy, không chết thì cũng phải lột mất một lớp da.
Thế nhưng, sau một trận trời đất quay cuồng, nàng còn chưa kịp vui mừng thì đã phát hiện tình cảnh hiện tại của mình vẫn chẳng khá hơn là bao.
Lúc này, nàng đang ở trong một gian phòng ngủ xa hoa đến cực điểm. Chiếc giường gỗ trầm hương rộng lớn, phía trên buông màn the mỏng quý giá, trên màn thêu đầy những đóa hải đường bằng chỉ bạc rắc châu lấp lánh. Dưới thân là tấm đệm băng tằm mềm mại, êm ái như đang rơi giữa tầng mây.
Để mau chóng nắm rõ tình hình hiện tại, nàng bước xuống giường.
Đúng như dự liệu, nàng không đi giày, nhưng dưới chân vẫn là một mảng mềm êm.
Đây là thế giới nhiệm vụ đầu tiên của nàng. Khoảng thời gian cách quá lâu, đến ký ức cũng đã trở nên mơ hồ.
Nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt có chút quen thuộc trong gương. Qua thật lâu, nàng mới lần mò tìm lại được ký ức.
Ở thế giới này, thân phận của nàng là tiểu quận chúa phủ An Vương. Xuất thân tôn quý, được người nhà yêu thương chiều chuộng. Thế nhưng từ sau năm nàng mười tuổi, trong triều xảy ra một trận hãm hại. An Vương bỏ mạng, người ca ca song sinh bị thương nặng đến hóa ngốc. Bốn phía đều là lũ người như hổ rình mồi. Nhìn phủ An Vương sắp suy tàn, Tô Đường đành đứng ra gánh vác tất cả.
Nhưng trong mạch truyện gốc, nguyên chủ lại không gánh nổi. Phủ An Vương đột ngột gặp đại biến, Hoàng thượng ban ân, đón nàng vào cung nuôi dưỡng. Cuối cùng nuôi thành một kẻ kiêu căng ngang ngược, đến cả những hoàng tử công chúa không được sủng ái nàng cũng dám tùy ý ức hiếp.
Mà trùng hợp thay, nam chủ của thế giới này lại chính là một vị hoàng tử không được sủng ái, một kẻ pháo hôi, kết cục cuối cùng dĩ nhiên vô cùng thảm hại.