Cứu Mạng, Nam Chính Đều Sụp Đổ Hết Rồi

Chương 1

Trước Sau

break
Đêm càng lúc càng đậm. Vầng trăng máu treo cao trên đỉnh đầu như bị máu tươi thấm ướt, đỏ đến chói mắt.

Gió lạnh buốt thổi qua. Tô Đường nằm giữa đống hoang tàn, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn. Bộ cẩm y lộng lẫy trên người nàng từ lâu đã rách nát tơi tả, hòa lẫn với máu tươi, đến cả màu vốn có cũng chẳng còn nhận ra được. Nàng nằm im không nhúc nhích, nếu không phải hàng mi còn khẽ run, trông chẳng khác gì một người đã chết.

Mà bị thương đến mức này, cũng đâu khác gì chết.

Bề ngoài, đây là một cảnh tượng thảm thương đến cùng cực. Sinh mệnh lặng lẽ trôi đi, không một tiếng động, chỉ có đêm lạnh và gió buốt bầu bạn. Nhưng chẳng ai biết, Tô Đường đang nằm trong đống phế tích kia, trong lòng lại sung sướng đến nhường nào.

Đây là nhiệm vụ cuối cùng của nàng. Chỉ cần hoàn thành lần này, nàng sẽ ôm món tiền lớn, vui vui vẻ vẻ trở về thế giới cũ mà an hưởng tuổi già.

Mặc xác nhiệm vụ rách nát, mặc xác nam chủ khốn kiếp!

“Nào, bảo bối, nói cho ta biết kết quả nhiệm vụ lần này.”

Giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu. Ngay sau đó chỉ nghe “đinh” một tiếng, hệ thống cất lời: “Điểm nhiệm vụ lần này: 80. Tổng điểm tích lũy hiện tại: 10001. Xin hỏi ký chủ có muốn trở về thế giới ban đầu hay không?”

Tô Đường làm nhiều nhiệm vụ như vậy, chờ chính là giờ khắc này. Nàng lập tức đáp: “Có.”

Hệ thống nói: “Trở về thế giới ban đầu sẽ khấu trừ một vạn điểm tích lũy. Nếu không có ý kiến, mười giây sau sẽ chính thức khởi động.”

Nói xong, nó ngừng một giây rồi bắt đầu đếm ngược: “10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2... 2... 2...”

Làm nhiệm vụ đến mức này rồi, nàng đâu còn là kẻ mới vào nghề. Từ lâu nàng đã bỏ điểm ra mua tính năng che chắn cảm giác đau. Nàng nhìn vầng trăng máu trên trời đêm, khóe môi khẽ cong lên, hận không thể ngân nga mấy khúc hát nho nhỏ. Nàng lặng lẽ chờ hệ thống đếm hết. Chỉ cần qua mười giây, nàng sẽ có thể trở về thế giới mà mình ngày đêm nhung nhớ.

Nhưng đời dường như cố tình trêu đùa nàng. Ở giây cuối cùng, hệ thống lại mắc kẹt!

Một dự cảm chẳng lành thoáng hiện lên. Nàng cố giữ bình tĩnh, hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Giọng máy móc lạnh lẽo, vô cảm của hệ thống biến mất, thay vào đó là một giọng nói trầm ấm, dịu dàng. Thế nhưng lúc này, chủ nhân của giọng nói ấy chẳng những lạnh nhạt, mà còn mang theo mấy phần châm chọc: “Ngay vừa rồi, toàn bộ điểm tích lũy của ngươi đã bị đóng băng.”

Tô Đường lập tức trợn to hai mắt. Sự kinh hãi trong mắt nàng còn dữ dội hơn cả những lần kề cận cái chết. Nhưng sau cơn hoảng loạn, thứ trào lên lại là cơn giận ngút trời.

“Khốn kiếp! Dựa vào cái gì mà đóng băng điểm của ta!”


Đối diện với cơn phẫn nộ của nàng, hệ thống lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn có mấy phần hả hê: “Ngươi nói xem, làm nhiệm vụ thì làm nhiệm vụ cho đàng hoàng đi, vậy mà ngươi cứ nhất quyết phải giở trò. Kịch bản nào vào tay ngươi cũng bị bẻ lái một đường lao thẳng về phía vai ác, kéo thế nào cũng không quay lại được. Nữ chủ đang yên đang lành bị ngươi hành cho đến mức tinh thần phân liệt, nữ phụ cũng phát điên, đến cuối cùng ngay cả pháo hôi ngươi cũng không chịu buông tha! Nam chủ đâu phải kẻ ngốc. Tuy bề ngoài, những nhiệm vụ mà chủ hệ thống ban xuống ngươi đều đã hoàn thành, nhưng sau khi ngươi rời đi, toàn bộ nam chủ, không sót một ai, tất cả đều hắc hóa.”

Nói đến mấy chữ cuối, hệ thống gần như nghiến răng nghiến lợi: “Toàn bộ thế giới nhiệm vụ đều tan vỡ. Không phán ngươi bị loại bỏ, đã là quá nhân từ rồi.”

Tô Đường hoàn toàn phát điên. Nàng cố sức nâng tay sờ lên ngực mình. Dưới lớp che chắn cảm giác đau, lẽ ra nàng sẽ không thấy đau đớn gì, nhưng vừa nghĩ tới đống điểm tích lũy mình cực khổ dành dụm bao lâu nay chỉ có thể nhìn mà không dùng được, nàng liền nghẹn đến không thở nổi, đến cả tim cũng bắt đầu co rút đau âm ỉ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương