Tô Đường cũng không lên tiếng biện bạch cho mình. Thậm chí nàng còn cảm thấy đây chính là âm mưu của cẩu hoàng đế, cố tình muốn nàng chịu thêm chút khổ sở.
“Hoàng thượng, An vương gia coi thường phép tắc triều đình, mặc thường phục vào triều. Theo luật phải lôi ra ngoài đánh trượng! Thậm chí, chuyện tước bỏ vương vị cũng từng có tiền lệ!”
Ngôn quan nói đến mức đầy vẻ căm phẫn, như thể nàng vừa làm ra chuyện gì tày đình, trời đất khó dung.
Tô Đường vẫn không cãi lại, tiếp tục cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình.
Cả triều im phăng phắc, chẳng ai dám lên tiếng, mặc cho một mình vị ngôn quan kia hùng hồn phẫn nộ. Mãi đến khi người trên bảo tọa cất lời, ông ta mới bị cắt ngang.
“An khanh quả thật ăn mặc không hợp.”
Lời này vừa buông ra, tất cả mọi người đều nín thở. Thế nhưng dù đã chuẩn bị tinh thần, bọn họ vẫn bị câu nói tiếp theo của hắn dọa cho suýt nữa hồn lìa khỏi xác.
“Đi, kéo đám phế vật ở Nội Vụ Phủ ra ngoài chém.”
Đột nhiên lại trút giận lên Nội Vụ Phủ, chuyện này thật ngoài dự liệu. Ngay cả ngôn quan cũng sững sờ.
Tần Lệ hiếm khi kiên nhẫn giải thích: “Đã vào đông rồi, vậy mà triều phục mùa đông của An khanh đến giờ vẫn chưa được đưa tới. Tốt xấu gì cũng là hoàng tôn, chậm trễ như vậy, đáng chết.”
Triều phục của Đại Tần chia thành bốn bộ xuân, hạ, thu, đông, mỗi năm đều thay một lượt. Những việc ấy xưa nay đều do Nội Vụ Phủ sắp xếp. Những năm trước, còn chưa đến mùa, người của Nội Vụ Phủ đã vội vã mang y phục đến tận nơi. Nhưng từ sau khi tân hoàng đăng cơ, ai cũng biết chuyện năm đó An tiểu vương gia đã làm, ai nấy đều cho rằng lần này nàng chắc chắn thất sủng. Một vị vương gia đã thất sủng lại chẳng có thực quyền, còn chẳng bằng một viên quan thất phẩm đứng trước cửa tể tướng.
Nội Vụ Phủ xưa nay giỏi nhất là nhìn sắc mặt người mà hành sự. Lần này chọc trúng tổ ong vò vẽ, vậy mà không một ai dám đứng ra cầu tình. Dù sao, với tính tình nắng mưa thất thường của Hoàng thượng, biết đâu người nào mở miệng cầu xin lại bị kéo theo cùng chết.
Ngoài điện, từng tốp người bị lôi ra xử trảm. Máu tươi nhuộm đỏ những phiến gạch bạch ngọc dưới đất, mùi tanh nồng cũng theo gió luồn vào trong điện. Kẻ nào gan nhỏ, lúc này hai chân đã bắt đầu run lên.
Chỉ có Tần Lệ là còn lòng dạ để ý tới người khác: “Tiểu vương gia trong người không khỏe, đi dọn cho nàng một chiếc ghế lại đây.”
Được Hoàng thượng quan tâm đến mức ấy, nhìn khắp triều văn võ, e rằng cũng chỉ có mình vị này mà thôi. Tiểu hoạn quan cũng rất tinh ý, không chỉ dọn ghế tới mà còn lót lên trên mấy lớp đệm mềm. Ngồi xuống rồi, quả thật dễ chịu vô cùng.
Tô Đường cũng không biết mình đã gắng gượng thế nào cho đến lúc tan triều. Chỉ biết khi nàng đang định rời đi thì lại bị một đám công tử ăn chơi khác kéo lại.
“Tiểu vương gia, rốt cuộc hôm qua các ngươi đi đâu vậy? Sáng nay ta nghe được tin, nói tiểu thế tử phủ Trấn Nam hầu sắp bị bức đến phát điên rồi.”
Tô Đường ngẩn ra, hỏi hắn bị bức kiểu gì. Sau đó liền nghe đối phương nói: “Ngươi cũng biết hắn vốn không thích đọc sách. Ai ngờ hôm nay lại bị ném thẳng vào thư viện Ứng Thiên phủ. Thảm nhất là ngay cả tiền tiêu vặt hằng tháng cũng bị cắt luôn.”
Thư viện Ứng Thiên phủ chẳng khác nào thư viện hoàng gia. Người có thể vào đó, không giàu thì sang. Ngay cả các tiên sinh bên trong, phần lớn cũng mang tước vị trên người. Bởi vậy, muốn trị đám công tử thế gia kia thì biện pháp nhiều vô kể, lại còn chẳng cần kiêng nể.
Đối với một kẻ không thích đọc sách mà nói, nơi thống khổ nhất trên đời, cùng lắm cũng chỉ đến thế là cùng.