Cứu Mạng, Nam Chính Đều Sụp Đổ Hết Rồi

Chương 24

Trước Sau

break
Tần Lệ khẽ cười, dường như tâm trạng rất tốt. Khóe môi hắn hơi cong lên: “Là ngươi tự dậy, hay để trẫm hầu hạ ngươi dậy?”

Để nam chính hầu hạ nàng rời giường? Là nàng chán sống rồi, hay thấy mạng mình còn quá dài?

“Không không không, ta tự dậy, ta tự dậy.”

Tần Lệ nhìn dáng vẻ nàng trợn tròn đôi mắt, ngây ngốc vụng về, chỉ thấy từ trên xuống dưới chỗ nào cũng thuận mắt.

Tô Đường luống cuống tay chân bước xuống khỏi long sàng. Thế nhưng vừa cúi đầu nhìn y phục trên người mình, nàng càng ngẩn người hơn.


Trời đất, cẩu hoàng đế chắc chắn đã phát hiện ra thân phận của nàng rồi!

Tần Lệ mặc cho thái giám ở bên hầu hạ. Thấy nàng vẫn đứng ngây ra đó, hắn không khỏi lên tiếng: “Đứng đực ra đó làm gì?”

Giọng Tô Đường rất yếu, còn hơi lắp bắp: “Y phục của thần...”

Tần Lệ nhìn nàng, khóe môi chợt cong lên thành một nụ cười đầy ý trêu ghẹo: “Đương nhiên là do trẫm cởi.”

Xong rồi!

Trong đầu Tô Đường chỉ còn lại đúng một câu ấy. Thế nhưng Tần Lệ lại chẳng hề để tâm, thậm chí còn sai người dọn bữa sáng lên. Dĩ nhiên, vật nhỏ này chẳng có lòng dạ nào mà ăn uống, trái lại Tần Lệ lại dùng bữa vô cùng ngon miệng.

Đợi ăn xong, hắn đã đi tới cửa. Quay đầu lại thấy nàng vẫn còn ngẩn ngơ chưa hoàn hồn, hắn không khỏi cong khóe môi, hờ hững nói: “Còn không đi?”

Tần Lệ đứng nơi cửa, sau lưng hắt ánh sáng. Hắn mặc long bào màu vàng sáng, lúc cười khẽ, vẻ âm trầm u ám ngày thường đều tan biến, chỉ còn lại phong thái ôn hòa nho nhã. Đặc biệt là lúc nửa người hắn đang tắm trong nắng sớm, trông chẳng khác nào một vị tiên nhân cao quý bị đày xuống chốn nhân gian, cao sang đến mức không ai dám mạo phạm.

Tô Đường ngơ ngác bước theo. Đi được vài bước, nàng mới chậm chạp hỏi: “Hoàng thượng định đi đâu?”

Tần Lệ thấy vật nhỏ này vẫn chưa tỉnh hẳn hồn vía, hiếm hoi lắm mới tốt bụng đáp một câu: “Đương nhiên là lên triều.” Nói rồi, hắn liếc nàng một cái, như thể đã đoán được nàng sẽ dừng lại, nên bản thân hắn cũng đứng khựng theo.

Trên người Tô Đường đến triều phục còn chưa thay. Giờ mà đi lên triều, chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng đám ngôn quan thôi cũng đủ mắng nàng chết khiếp rồi!

“Hoàng thượng, y phục của thần...”

Nàng còn chưa nói hết, Tần Lệ đã cắt lời: “Y phục thì sao? Trẫm chẳng thấy có chỗ nào không ổn cả.”

Có lẽ vì sắc mặt hắn sáng sớm nay quá tốt, khiến Tô Đường sinh ra một cảm giác không chân thật. Cũng bởi vậy, mãi đến khi bước vào triều đình, nàng mới đột nhiên nhận ra rốt cuộc mình đã phạm phải sai lầm lớn đến mức nào.

Thông thường, văn võ bá quan vào triều đều đi theo lối riêng. Hoàng đế thì không đi lối ấy, bởi người có ngự đạo dành riêng cho mình. Vậy mà lúc này, Tô Đường lại đang sải bước trên chính con đường ngự đạo đó, cùng hắn đi thẳng vào trong tầm mắt của quần thần.

Ngày ngày văn võ bá quan đều lên triều theo lệ thường, nhưng chỉ riêng lần này, tất cả đều ngây người. Cuối cùng vẫn là một vị đại thần điềm tĩnh nhất quỳ xuống trước, lúc ấy quần thần mới như bừng tỉnh, vội vàng nhớ ra phép tắc.

Dẫu sao Tô Đường cũng là một vương gia, vị trí đứng đương nhiên sẽ không thấp. Quanh chỗ nàng đứng phần nhiều đều là đám công tử ăn chơi, chẳng có mấy kẻ nắm thực quyền. Lúc này vừa thấy nàng xuất hiện, vẻ mặt ai nấy đều đặc sắc vô cùng.


Nàng vẫn mặc bộ xiêm y hôm qua đi dạo Xuân Phong Lâu. Đã là đi thanh lâu, quần áo dĩ nhiên mang vẻ phong lưu đẹp đẽ. So với bầu không khí trang nghiêm của cả triều đình, quả thật hoàn toàn không ăn nhập.

Thế nhưng, dù có chỏi nhau đến mấy, nàng cũng không thể bỏ đi. Nàng cụp mắt xuống, chăm chăm nhìn mũi giày của mình, giả như ngoài kia có chuyện gì cũng chẳng liên quan đến nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương