Ban đầu Tô Đường còn chưa thấy gì, nhưng bị hắn nói như vậy, trước mắt nàng quả thật bắt đầu tối sầm lại.
“Hệ thống, rốt cuộc là sao?”
Hệ thống bình tĩnh đáp: “Ngươi là một kẻ ốm yếu. Trước đó ra khỏi vương phủ đến xe ngựa cũng không ngồi, giữa trời đông bị gió lạnh thổi như thế, chẳng sinh bệnh mới lạ.”
Đây là lần đầu tiên Tô Đường thấy việc che chắn cảm giác đau là một quyết định sai lầm. Không phải sao, đến tình trạng thân thể của mình thế nào nàng cũng hoàn toàn không hay biết!
Trước khi ngất đi, nàng nghiến chặt răng, nói với hệ thống: “Gỡ ngay cái che chắn cảm giác đau chết tiệt đó cho ta!”
Hệ thống đáp: “Ngươi chắc chứ? Lần sau muốn mở lại, phải chờ đến khi ngươi có đủ điểm tương ứng mới được.”
Tô Đường nói: “Ta bây giờ có còn sống nổi để làm xong nhiệm vụ này hay không còn chưa biết. Mau gỡ cho ta trước đã!”
Đây là lần thứ hai Tô Đường ngất xỉu trước mặt Tần Lệ. Lần trước nàng bị hắn ném lên long sàng, lần này cũng không ngoại lệ.
Nhìn người nằm trên long sàng, sắc mặt trắng bệch, trong lòng Tần Lệ bỗng dâng lên một tia tức giận vô cớ.
“Vẫn chưa khám xong sao?”
Viện sử đang nơm nớp lo sợ bắt mạch ở bên cạnh, chợt nghe câu ấy, tay cũng run lên một cái. May mà đến lúc cuối cùng vẫn giữ được vững.
Lời ông nói không khác mấy với hệ thống, nhưng vì sợ bị Hoàng thượng trách phạt, ông vẫn lựa lời nói theo hướng khác một chút: “Hoàng thượng, nếu An tiểu vương gia không chịu dưỡng bệnh cho tử tế, thì dù thần tiên cũng khó mà cứu nổi. Huống chi...” Ông ngừng lại, mặt đầy khổ sở rồi nói tiếp: “Ý muốn sống của An tiểu vương gia dường như rất thấp.”
Bản năng muốn sống có liên quan chặt chẽ đến bệnh tình. Tần Lệ đột nhiên nhớ tới biệt viện mà trước đó hắn từng nhìn thấy. Nơi ấy nào giống An vương phủ canh phòng nghiêm ngặt như tường đồng vách sắt, ngoại trừ hai nha hoàn bên cạnh nàng, những kẻ còn lại là hạng người gì?
Chỉ cần nghĩ đến một người từng sống động, rực rỡ như vậy, nay lại đến cả mạng cũng không muốn giữ, Tần Lệ liền thấy trong lòng bực bội vô cớ. Hắn còn chưa muốn chết, dựa vào đâu vật nhỏ này lại muốn tìm chết?
Đúng vậy, trong những năm tháng tối tăm nhất của Tần Lệ, chút ấm áp sống động duy nhất gần như đều đến từ Tô Đường. Nàng kiêu ngạo, ngang ngược, sống tùy ý theo ý mình. Nhưng đồng thời, nàng cũng khiến người ta vừa yêu vừa hận.
Một người tươi sáng, tự do đến thế, nay lại muốn tìm đến cái chết. Nói ra, ai mà tin được? Ngay cả Tần Lệ, dù trước đó đã lờ mờ đoán được, trong lòng hắn vẫn không sao chịu tin nổi.
“Trẫm không cho ngươi chết, ngươi nghĩ mình có thể chết được sao?”
Tần Lệ khẽ lẩm bẩm. Khóe môi hắn còn mang theo ý cười dịu dàng. Chỉ có viện sử đứng một bên là sợ đến mức quỳ sụp xuống đất.
Tô Đường tỉnh lại lần nữa là vì bị âm thanh trong đầu đánh thức. Nàng bật dậy, nhớ tới lời hệ thống vừa nói, cả người đều có chút hoảng hốt.
Chỉ qua một đêm, giá trị hắc hóa của Tần Lệ lại giảm tới ba mươi phần trăm. Tốc độ tụt này quả thực còn nhanh hơn cả nhảy lầu!
Nhưng nàng còn chưa kịp hoàn hồn, vừa nhìn thấy người nào đó ở gần trong gang tấc, đầu óc liền trống rỗng. Vẻ kinh ngạc và chấn động trong mắt không hề che giấu, toàn bộ đều rơi vào mắt đối phương.
“Ngươi... sao lại ở đây?”
Nói xong, thấy hắn hơi nhướng mày, nàng lập tức liếc nhìn bốn phía. Xung quanh thế nào nàng không nhìn rõ, nhưng sắc vàng chói mắt kia lại rõ ràng đến không thể rõ hơn. Nàng lập tức ngã phịch trở lại long sàng, một tay che mắt, vẻ mặt như không muốn đối diện sự thật.