Nàng càng như vậy, Tần Lệ lại càng thấy bứt rứt khó chịu. Thậm chí chính hắn cũng không biết rốt cuộc mình khó chịu ở đâu, chỉ lạnh giọng hỏi: “Ngươi tiếc nữ nhân đó đến vậy sao?”
Nghe câu ấy, Tô Đường vẫn ôm một tia hy vọng, khẽ hỏi: “Có thể giữ nàng ấy lại không?”
Tần Lệ thấy nàng như vậy, khóe môi lập tức cong lên, nở ra một nụ cười châm chọc: “Muộn rồi.” Nói xong, hắn cứ thế kéo người đi, để lại cả phòng công tử ăn chơi nhìn nhau kinh hãi.
Cũng chẳng trách bọn họ sửng sốt đến vậy. Dáng vẻ của Hoàng thượng lúc này quả thực chẳng khác nào bắt gian người bên gối đang trèo tường, tức đến nghiến răng, cuối cùng còn muốn tự tay giết luôn kẻ tình nhân kia.
Dĩ nhiên, những lời ấy bọn họ cũng chỉ dám giữ trong lòng, tuyệt đối không ai dám nói ra.
Ra khỏi Xuân Phong Lâu, Tần Lệ lên xe ngựa trước. Nhưng đến khi hắn quay đầu, đưa tay ra, đối phương lại đến nhìn cũng không thèm nhìn, tự mình vịn càng xe mà trèo lên.
Tô Đường ngẩng đầu, nhìn bàn tay to thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn, nở một nụ cười ngượng ngùng mà vẫn không mất lễ độ: “Đa tạ?”
Tần Lệ buột miệng chửi thô: “Tạ cái rắm, cút xuống cho trẫm. Ai cho phép ngươi lên đây?”
Nghe vậy, vẻ mặt Tô Đường vẫn bình tĩnh. Nàng ngoan ngoãn bước xuống xe, đến một câu xin tha cũng chẳng nói.
Bởi thế, Tần Lệ lại càng nổi giận hơn. Vật nhỏ đáng chết này, trước đó vì một Thẩm Tửu Nhi mà suýt nữa quỳ xuống cầu xin hắn. Vậy mà đổi thành hắn, nàng lại đến một câu dư thừa cũng chẳng buồn nói.
Hắn nhìn chằm chằm bóng lưng nàng, ánh mắt âm u, lộ ra một tia hung quang gần như không thể nhận ra.
Chu Nguy đứng chờ bên cạnh, nhìn mà tim gan run rẩy. Hắn chỉ thiếu nước quỳ xuống cầu An tiểu vương gia: ngài mau quay đầu nhìn bệ hạ của chúng ta đi!
Tô Đường thật sự không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cẩu hoàng đế bảo nàng cút, nàng liền ngoan ngoãn cút. Ai mà ngờ, giá trị hắc hóa vốn khó khăn lắm mới hạ xuống được, bỗng chốc lại tăng vọt.
Hệ thống lên tiếng: “Cảnh báo, giá trị hắc hóa tăng năm phần trăm. Giá trị hắc hóa hiện tại: một trăm phần trăm.”
Bước chân Tô Đường khựng lại, tức đến mức sắc mặt cũng thay đổi. Nàng đột ngột quay đầu, vừa hay trông thấy ánh mắt lạnh lẽo của Tần Lệ. Lần này nàng thật sự ngây người: “Trời đất, hệ thống, hắn muốn giết ta đúng không? Chắc chắn là vậy! Khốn thật, rốt cuộc ta lại chọc gì đến hắn nữa rồi?”
Lúc trước giết Thẩm Tửu Nhi còn chẳng thấy hắn có gì khác lạ, giờ lại nổi cơn gì đây!
Tô Đường ưỡn thẳng lưng, tự nhủ khí thế tuyệt đối không thể thua.
Nhưng dáng vẻ ấy rơi vào mắt Tần Lệ lại hệt như một con mèo con còn chưa cai sữa. Nào có chút hung dữ nào, chỉ toàn mềm mại đáng yêu, khiến hắn rất muốn bước tới, bắt nạt nàng một phen.
Tần Lệ đang định vẫy tay gọi nàng lại đây, nào ngờ vật nhỏ kia lại đứng thẳng đến phía sau xe ngựa. Tư thế ấy rõ ràng là chẳng muốn dính dáng gì tới hắn dù chỉ nửa phần.
Mắt thấy sắc mặt Hoàng thượng càng lúc càng đen, lửa giận cũng bốc lên mỗi lúc một dữ, Chu Nguy lập tức tự ý làm chủ, đẩy Tô Đường lên xe ngựa. Làm xong hết thảy, hắn mới vỗ vỗ ngực, có cảm giác như vừa nhặt lại được một mạng.
Hiện giờ Tô Đường là một kẻ bệnh tật yếu ớt, quả thật không đấu lại nổi một tên thái giám. Có điều, tuy người đã lên xe ngựa, nàng vẫn im thin thít, không hé nửa lời.
Hiện giờ cẩu hoàng đế cũng chẳng biết đang lên cơn gì. Nói càng nhiều càng dễ lộ sơ hở, chi bằng ngậm miệng lại thì hơn.