“Ôi chao, tiểu vương gia của ta ơi, sao ngài còn ở đây vậy? Hoàng thượng còn đang chờ ngài về uống thuốc đấy.” Nói xong, hắn còn cười tủm tỉm bồi thêm một câu: “Hoàng thượng đến cả mứt hoa quả cũng chuẩn bị xong cả rồi.”
Tô Đường đã chẳng dám tưởng tượng sau hôm nay, thanh danh của nàng ở Đại Tần triều sẽ thành ra thế nào. Điều duy nhất có thể an ủi nàng chính là chỉ số hắc hóa của nam chính vẫn ổn định ở bảy mươi phần trăm.
Nàng hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại rồi mới đi gặp Tần Lệ. Kết quả, nàng vẫn bị hắn dọa cho một phen.
Tần Lệ hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị. Đợi nàng uống thuốc xong, hắn mới chậm rãi lên tiếng: “Muội muội của ngươi, trẫm cũng đã sai người đón vào cung rồi.”
Tô Đường kinh hãi. May mà nàng đã uống thuốc xong, bằng không nhất định sẽ sặc mất.
“Hoàng thượng, như vậy không hợp quy củ.” Nói rồi, nàng bịch một tiếng quỳ xuống: “Thần khẩn cầu Hoàng thượng thu hồi ý chỉ.”
Nàng không đoán ra được ý của hắn. Nhưng với hào quang nam chính của hắn, e rằng những thế lực đứng sau lưng nàng đã sớm bị hắn tra xét sạch sẽ. Vậy nên trước mắt nàng chỉ còn hai con đường. Một là bo bo giữ mình, đem mọi chuyện khai ra rõ ràng. Hai là cứng đầu chống tới cùng. Cách sau rất có thể sẽ khiến mức độ hắc hóa của hắn tăng lên, nhưng cách trước cũng chẳng khá hơn. Một khi hắn phát hiện ca ca đã khỏi bệnh, chưa biết chừng sẽ giết người diệt hậu họa.
Tình thế rơi vào đường cùng. Tô Đường còn chưa nghĩ ra bước tiếp theo phải đi thế nào, nào ngờ Tần Lệ lại tung ra một đòn chí mạng.
“Ngươi còn quỳ nữa, trẫm sẽ cho thẩm thẩm ngươi cũng vào cung luôn, vừa hay có thể làm bạn với quận chúa.”
Hắn nói rất hờ hững, nhưng Tô Đường lại không dám đem chuyện này ra đánh cược.
Nàng chỉ có thể đứng dậy. Trong lòng vẫn còn nghĩ cách làm sao để hắn thu hồi mệnh lệnh đã ban xuống. Đúng lúc ấy, một tiểu thái giám vội vàng chạy vào.
“Hoàng thượng, Quý phi nương nương và An Nghi quận chúa cãi nhau rồi ạ.”
Làm hoàng đế, hậu cung đương nhiên không thể không có người. Chỉ là Tần Lệ trước nay chưa từng bước chân tới đó, cho nên đến cả vị Quý phi mà tiểu thái giám nhắc tới, hắn cũng không nhớ nổi là ai.
“Quý phi nào?”
Tiểu thái giám đáp: “Là Nhàn Quý phi nương nương.”
Tần Lệ thản nhiên nói: “Quên rồi.”
Tô Đường vốn còn có chút sốt ruột, nhưng vừa nghe đến đó, khóe miệng nàng giật một cái, nhất thời chẳng biết nói gì.
Quý phi nương nương đột nhiên gây khó dễ cho quận chúa, nhìn thế nào cũng không giống chuyện ngẫu nhiên. Từ xưa đến nay, hễ hoàng đế mới lên ngôi, tranh đấu trong cung đều khó lòng tránh khỏi. Chỉ là vị hoàng đế bệ hạ hiện giờ có chút đặc biệt, ngay cả hậu cung hắn còn chẳng buồn đặt chân tới, chứ đừng nói nhớ được trong đó có những ai.
Cuộc tranh đấu nơi cung đình vốn im ắng bấy lâu, cuối cùng cũng đã xuất hiện. Các phi tần trong hậu cung nghe được phong thanh, gần như đều ùn ùn kéo tới.
Có người là vì muốn tình cờ gặp mặt Hoàng thượng, cũng có kẻ đơn thuần chỉ tới xem náo nhiệt.
Tô Đường vừa bước vào Ngự Hoa Viên, nhìn biển người đông nghịt trước mắt, chút lo lắng ban đầu lập tức tan thành mây khói.
Người đông như vậy, Nhàn Quý phi dù muốn giở trò gì, cũng phải tự cân nhắc cho kỹ.
Một tiếng “Hoàng thượng giá lâm” vang lên, khiến tất cả mỹ nhân đều tự động tách sang hai bên nhường ra một con đường. Ở cuối đường là Nhàn Quý phi cùng An Nghi quận chúa đang quỳ dưới đất. An Nghi quận chúa không phải tự mình quỳ, mà là bị ép quỳ, bởi có hai bà tử già đang ghì chặt nàng xuống, không cho nhúc nhích.