Cưỡng Chế Đoạt Lấy

Chương 9

Trước Sau

break

Sự mịn màn của làn da khiến cho hắn không muốn rời đi.

"Kiều Kiều đã có ai nói với em, em mặc dạ hội trong rất quyến rũ hay chưa."

"Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, anh đã bị em hớp hồn."

Bàn tay ấy từ trên mặt của Mạn Kiều di chuyển xuống rồi chạm nhẹ vào cần cổ trắng nõn của cô gái, đột nhiên trong nháy mắt năm ngón tay của hắn đã bấu chặt cần cổ thon dài của Mạn Kiều.

Giọng nói đang dịu dàng lập tức chuyển sang lạnh giá: "Nhưng em lại dám mặc cho người đàn ông khác xem."

"Kiều Kiều, em nói xem, tôi nên trừng phạt em như thế nào?"

Cô gái đang ngủ trên giường không hề hay biết, bởi vì thuốc mê đã khiến cho tâm trí của Mạn Kiều bay đi xa.

Bàn tay bóp lấy cổ cô đang run lên, gân xanh nổi rõ từng sợi, đôi mắt của người đàn ông trong bóng đêm xuất hiện những tia máu đỏ.

Hắc Kình cố gắng kiềm chế lửa giận của mình, để không bóp chết cô ngay lúc này, hắn hít sâu một hơi rồi rút tay về.

Cô gái này là người đã cướp lấy trái tim của hắn, thay vì trừng phạt thì hắn sẽ biến cuộc đời cô trở nên đau khổ và trói buộc bên cạnh mình mãi mãi.

Mạn Kiều từ trong mơ màng tỉnh dậy, đầu cô đau như búa bổ, cô vẫn chưa ý thức được tình trạng nguy hiểm của mình.

Mạn Kiều ngồi thẩn thờ trên giường, cô cẩn thận nhớ lại những chuyện đã xảy ra khi nãy.

Lúc cô đang cúi đầu rửa tay trong nhà vệ sinh thì ở sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói lành lạnh.

"Kiều Kiều."

Mạn Kiều theo bản năng quay người lại nhìn nhưng trước mắt cô chỉ toàn một màu đen, cô há miệng muốn kêu cứu nhưng toàn thân đột nhiên mất hết sức lực ngã quỵ xuống đất, đầu óc rơi vào hôn mê.

Đầu óc Mạn Kiều lúc này mới hoạt động lại, cô đã bị bắt cóc.

Cô quay đầu nhìn xung quanh thì phát hiện mình đang ở trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ, Mạn Kiều từ trên giường đứng dậy, điều đầu tiên là kiểm tra thân thể của mình.

Khi nhìn thấy dạ hội vẫn còn nguyên vẹn, nỗi sợ hãi trong lòng mới giảm xuống một tí.

"Kiều Kiều."

Có một giọng nói vang lên, Mạn Kiều liền giật mình một cái, cô hoảng sợ nhắm mắt lại hét lên thật to.

"A..."

Sau khi bình tĩnh lại, cô nâng mắt nhìn về hướng vừa phát ra giọng nói.

Mạn Kiều nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên ghế, hắn quay mặt về phía mình. Trong phòng quá tối cô không thể nhìn thấy rõ gương mặt của người đó.

Nhưng hơi thở phát ra từ người hắn cũng đủ làm cho Mạn Kiều sợ hãi, cô nhìn quanh căn phòng thì nhìn thấy không hề có một đường cách nào để chạy trốn ngoại trừ cửa chính.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh nói chuyện cùng người đó.

"Anh là ai?"

"Anh bắt cóc tôi để làm gì?"

Mạn Kiều vừa dứt lời thì người đàn ông đó đột nhiên đứng dậy.

Cô cảnh giác lùi về phía sau vài bước, người đó càng ngày càng tới gần, gương mặt dần dần lộ ra trước mắt Mạn Kiều.

Đôi mắt cô mở to, con ngươi trợn trừng thật lớn, tràn đầy khiếp đảm.

"Sao vậy Kiều Kiều, em không quen tôi sao?"

Hắc Kình cong khóe môi mỉm cười với Mạn Kiều, toàn thân cô trở nên lạnh ngắt, chuông cảnh báo trong lòng cô không ngừng reo lên dữ dội.

Cô cảm thấy rõ bản thân như sắp phải một chuyện gì đó không tốt.

Mạn Kiều cảnh giác hỏi: "Tại sao... tại sao anh lại bắt tôi đến đây?"

Cô gần như nói không nên lời, hai chân trở nên mềm nhũn.

Hắc Kình vẫn không ngừng tiến về phía cô, Mạn Kiều sợ hãi hét lên: "Đừng tới đây, đừng tới gần tôi."

Đồng thời cô cũng liên tục lùi về phía sau, đến khi tấm lưng chạm phải bức tường lạnh lẽo thì mới dừng lại.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc