Cưỡng Chế Đoạt Lấy

Chương 8

Trước Sau

break

Lúc người phục vụ dọn món lên, trong nhà hàng xuất hiện tiếng nhạc du dương, bầu không khí trở nên lãng mạn hơn rất nhiều.

Lục Kỳ bỗng nhiên nói: "Đây có được xem như bữa hẹn hò đầu tiên của chúng ta không?"

Mạn Kiều ngạc nhiên, động tác nhai trong miệng có hơi dừng lại, sau đó cô vội cúi đầu, sự ngại ngùng hiện rõ trên mặt.

"Cũng có thể xem là như vậy."

Trong khi bầu không khí ở bên này đang cháy bỏng thì ở một góc khác lại lạnh lẽo tới cùng cực.

Đối tác đang bàn chuyện với Hắc Kình cũng không biết tại sao khi nãy đi vào nhà hàng hắn đột nhiên muốn ngồi ở ngoài chứ không chịu vào phòng riêng.

Bây giờ có vẻ hắn đang rất tức giận, rõ ràng bọn họ chưa có nói lời nào chọc giận hắn cả.

Đúng lúc này có một người phục vụ nam bưng rượu đi tới, Hắc Kình đột nhiên lên tiếng gọi người đó lại gần mình.

Những người ngồi xung quanh có thể nhìn thấy, ngay khoảnh khắc ấy đôi mắt của Hắc Kình hiện lên sự tàn ác, thứ ánh sáng đỏ phát ra từ trong mắt hắn giống như muốn giết người.

Ăn được một chút thì Mạn Kiều đứng dậy đi vệ sinh, Lục Kỳ không tiện đi theo, anh gật đầu rồi yên lặng ngồi đợi cô trở về.

Ngay khi Mạn Kiều vừa đi được năm giây thì Hắc Kình cũng đứng dậy.

Hắn lạnh lùng nói: "Lần khác chúng ta bàn tiếp."

Dứt lời liền bước đi, không để một ai kịp phản ứng.

Lục Kỳ đợi khoảng mười phút mà vẫn chưa thấy Mạn Kiều quay lại, anh hơi lo lắng đứng dậy đi về hướng nhà vệ sinh tìm cô.

Khi tới trước cửa nhà vệ sinh nữ, anh thử gọi tên cô mấy lần nhưng đều không có ai đáp lại.

Lúc này, có một nữ phục vụ đi ngang qua một, Lục Kỳ gọi cô ấy lại rồi nói: "Nhờ cô đi vào trong nhà vệ sinh nữ tìm xem có một cô gái mặc đầm dạ hội màu kem ở trong đó hay không."

Nữ phục vụ gật đầu rồi đi vào trong.

Khoảng hai phút sau cô ấy trở ra nói với Lục Kỳ: "Thưa ngài, bên trong nhà vệ sinh không có ai hết."

---

Ngoài sân vang lên tiếng xe, mẹ Mạn đang ngồi trên sô pha liền quay sang hỏi chồng mình: "Bọn trẻ về rồi sao?"

"Kết thúc sớm như vậy à."

Sau đó bà chưa kịp lên thì Lục Kỳ đã từ bên ngoài chạy vào, trên gương mặt tuấn tú của anh không kìm chế được sự hoảng hốt.

"Cô chú, tiểu Kiều đột nhiên biến mất, con không thể tìm thấy em ấy."

Đôi vợ chồng đang ngồi trên sô pha, nghe xong tin này thì lập tức đứng dậy, gương mặt trở nên tái xanh.

Trước mắt mẹ Mạn đột nhiên trắng xóa.

"Bà xã..."

"Cô ơi..."

Trong phòng khách Mạn gia đột nhiên vang lên những tiếng hét hốt hoảng.

Chỉ trong một đêm mà mọi thứ đều bị xáo trộn.

Trời đột nhiên đỏ mưa to, gió lớn, sấm sét đánh đùng đùng trên nóc của tòa dinh thự cổ điển.

Trong căn phòng tối tăm, không có một chút sáng, đột nhiên xung quanh vang lên tiếng bước chân, cánh cửa phòng bị mở ra, một đường ánh sáng len lỏi vào bên trong nhưng sau đó lập tức bị cắt ngang.

Người đàn ông đút hai tay vào túi quần, hai mắt hắn âm trầm nhìn về phía giường ngủ.

Trên đó đang có một cô gái nằm say giấc, nói đúng hơn là đang ngất xỉu.

Hắc Kình cũng không vội vàng gọi Màn Kiều dậy, hắn chậm rãi đi tới bên giường rồi ngồi xuống, hai mắt lướt dọc theo thân thể của Mạn Kiều từ trên xuống dưới.

Ánh mắt hắn giống như ngọn lửa, nhiệt độ nóng đến mức như muốn thiêu cháy bộ lễ phục trên người Mạn Kiều để nhìn sâu vào bên trong.

Bàn tay đầy gân guốc của người đàn ông đột nhiên giơ lên, từng ngón tay vuốt nhẹ lên gương mặt đang ngủ say của Mạn Kiều.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc