Không còn đường trốn.
Người đàn ông đã tới gần ngay trước mắt, Mạn Kiều ngồi sụp xuống đất, cả người run lên từng đợt.
Người đàn ông cũng quỳ một gói xuống trước mặt cô, Hắc Kình lạnh nhạt nói: "Kiều Kiều khi nhìn thấy em đi với người đàn ông kia tôi đã rất tức giận, em có biết ngay lúc đó tôi hận không thể lao tới bắn chết nó không."
Hắn lại giơ tay vuốt nhẹ lên những sợi tóc đang rủ xuống trước mặt của cô.
Khi hắn vừa đụng vào người cô, bả vai của Mạn Kiều lập tức run lên, tiếng khóc đang bị nén cũng cổ họng cũng phải bật ra.
"Ngài muốn làm gì... ngài tính làm gì tôi, hức."
Hắc Kình khẽ cười, nói: ‘'Tôi có thể làm gì em chứ, em là người tôi yêu, tôi làm sao có thể làm tổn thương em chứ có đúng không?"
Người yêu...
Hắn yêu cô từ lúc nào cơ chứ?
Bọn họ chỉ gặp nhau hai lần làm sao hắn có thể yêu cô được.
Mạn Kiều nghĩ rằng nếu hắn yêu cô thì chắc sẽ không làm hại cô.
Nhưng Mạn Kiều không biết cách yêu của Hắc Kình không hề giống người bình thường.
Cô cố gắng lấy can đảm ngẩng đầu lên nhìn hắn nói: "Nếu anh yêu tôi vậy thì hãy thả tôi về đi, tôi đã có vị hôn phu rồi, chúng tôi còn sắp tổ chức lễ đính hôn nữa."
Màn Kiều nghĩ hắn sẽ không muốn làm kẻ thứ ba xen vào hôn nhân của người khác nhưng không...
Cô đã lầm, bởi vì cô vẫn chưa hiểu rõ con người của hắn.
Chỉ cần là thứ mà Hắc Kình muốn thì hắn phải dùng tất cả mọi thủ đoạn để đạt lấy và không thể có chuyện lùi bước nhường cho người khác.
Đôi mắt hắn đột nhiên phát ra ánh sáng, thứ ánh sáng sắc lạnh như hàng ngàn mũi dao bay về phía Mạn Kiều.
"Không, tôi sẽ không để điều đó xảy ra, em phải là của tôi."
Hai mắt Mạn Kiều mở to nhìn gương mặt phóng đại của người đàn ông trước mắt mình.
"Anh tính làm gì... tính làm gì tôi."
Mạn Kiều run rẩy nhìn người đàn ông đứng trước mặt đang chậm rãi cởi bộ vest đen trên người xuống.
Mạn Kiều không có đường chạy trốn, cô bất lực gào thét vào người đàn ông trước mặt: "Tôi sẽ kiện ngài, ngài bắt cóc tôi là phạm pháp."
Hắc Kình đang tháo cúc áo, khi nghe xong lời nói của Mạn Kiều hắn không kiềm được mà bật cười: "Phạm pháp sao?"
Đôi mắt hắn đột nhiên thay đổi, trở nên sâu thẳm: "Ở Thượng Thành này tôi chính là pháp luật."
Ngay sau đó hắn như một con sói đói nhào về phía Mạn Kiều, cô hét lên một tiếng thất thanh, sau đó đã bị hắn bắt lấy.
Hắc Kình ôm chặt cô trong lòng, cưỡng chế cô ngẩng đầu lên, sau đó càng quét đôi môi ngọt ngào của cô.
Hắn tập trung gặm nhắm đôi môi anh đào xinh đẹp của cô gái.
"Kiều Kiều em thông minh như vậy, chắc có lẽ em biết tôi muốn làm gì mà có đúng không."
Nước mắt chảy xuống không ngừng, cô run rẩy nói không nên lời: "Tôi xin ngài, tha cho tôi... hu hu."
"Không được."
Trên môi hắn hiện lên nụ cười.
Hắc Kình đột nhiên cầm lấy bàn tay của Mạn Kiều rồi đặt lên môi hôn một cái.
"Đêm nay, em không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu."
***
Bóng tối bỗng nhiên ập tới tràn vào cuộc đời tươi sáng của Mạn Kiều, từ đây cuộc đời của bước sang một trang mới.
Đến khi ánh sáng quay lại, mặt trời ló lên, mặt trăng lặn xuống. Một ngày mới lại tới.
Nhưng vẫn chưa có tin tức của Mạn Kiều, Mạn gia và Lục gia đã cho toàn bộ người đi tìm cả đêm. Đồng thời phong tỏa tin tức đại tiểu thư Mạn gia mất tích.
Nếu chuyện này đồn ra ngoài, thanh danh của Mạn Kiều sẽ bị hủy hoại trong tích tắt.
Ở cái thời đại này xem thường và khắc khe với phụ nữ, mấy chuyện này mà đồn ra ngoài thì cuộc đời của Mạn Kiều sẽ bị hủy hoại đi trong nháy mắt.