Cưỡng Chế Đoạt Lấy

Chương 5: Ngài là ai?

Trước Sau

break


"A..."

Mạn Kiều hét lớn rồi ngồi bật dậy, mồ hôi đổ như mưa, làm ướt mái tóc dài của cô.

Cô thở hồng hộc, không ngừng đưa mắt nhìn xung quanh. Khi nhìn thấy căn phòng của mình thì cô mới biết thì ra chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Nhưng tại sao nó lại chân thực như vậy, Mạn Kiều thậm chí còn cảm nhận được nỗi đau khi chiếc roi da ấy hạ xuống cơ thể mình.

Ở một dinh thự cổ điển của Thượng Thành, trong một căn phòng tối tăm, có lẽ chủ nhân của tòa nhà này không thích ánh sáng nên cả ngôi dinh thự đều bị bao trùm bởi bóng tối.

Trong phòng ngủ có một cái cửa sổ sát đất, rèm cửa màu đen được kéo sang hai bên để cho ánh trăng bên ngoài chiếu vào trong phòng.

Trên chiếc ghế đối diện với cửa sổ có một người đàn ông đang ngồi trên đó, hắn ngồi quay lưng lại với ánh trăng bên ngoài, cả người vì ngược sáng mà không nhìn rõ mặt mũi.

Bàn tay của hắn đặt trên thành ghế, ngón áp cái cong lên rồi gõ từng nhịp xuống mặt gỗ thượng hạng. Cả căn phòng đều chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng gõ cạch cạch phát ra từ đầu ngón tay của hắn.

Hắc Kình ngồi trên ghế, hai mắt nhắm lại. Bàn tay kia thì cầm một điếu xì gà đang cháy, cột khói từ đóm lửa trên điếu xì gà bay thẳng lên không trung rồi hòa tan với bóng tối.

Hắn chậm rãi nâng tay lên đưa điếu thuốc vào miệng rồi hít một hơi, sau đó thả ra một làn khói trắng xóa.

Âm thanh theo làn khói mà truyền ra bên ngoài.

"Mạn Kiều... Kiều Kiều."

Người đàn ông đột nhiên mở mắt, bên trong đôi mắt sâu thẳm như đại dương về đêm, sâu hun hút không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Hắc Kình nâng bàn tay đặt lên mũi ngửi, hắn không còn ngửi thấy mùi hoa lài ấy nữa, nó đã biến mất hoàn toàn không hề lưu lại dù chỉ một chút.

Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong Mạn Kiều lập tức nhờ tài xế đưa chiếc vòng tay này tới trung tâm thương mại.

Xong xui cô vào phòng thay đồ chuẩn bị tới lớp học múa ba lê.

Đồng phục múa ba lê là một chiếc đầm trắng, phần áo được may rất đơn giản, còn phần váy thì hơi xòe nhẹ và bồng bềnh.

Mái tóc dài của Mạn Kiều được búi thành củ tỏi trên đỉnh đầu, cô mang theo túi đụng giày ba lê của mình ngồi lên xe để tài xế chở tới nơi học múa.

Trúc Giai cũng đã tới lớp, hai người bọn họ ăn ý không nhắc tới chuyện hôm qua.

Sau khi tan học, Trúc Giai được tài xế gia đình đón về trước, Mạn Kiều đứng trước chỗ học đợi tài xế lái xe tới đón mình.


Bỗng nhiên có một chiếc xe màu đen sang trọng dừng trước mặt cô.

Mạn Kiều cảnh giác lùi lại một bước, xe này không phải xe của nhà cô, nhìn khí thế của chiếc xe này, có lẽ là xe của một quan chức nào đó.

Ngay khi Mạn Kiều vừa lùi lại thì kính xe đột nhiên hạ xuống, gương mặt của người ngồi bên trong lập tức đập vào mắt cô.

Hắc Kình ngồi trong xe, hắn đang quay đầu ra ngoài nhìn chăm chăm vào Mạn Kiều.

Mạn Kiều lập tức giật mình một cái, không ngờ cô lại gặp hắn ở đây.

Người đàn ông đột nhiên mở cửa xe bước xuống, Mạn Kiều cảm thấy không ổn, cô lập tức quay đầu muốn chạy đi nhưng cô vừa chạy được vài bước thì đã bị hắn bắt lại như lần trước.

Cô hoảng sợ hét lên: "Ngài là ai? Tôi không quen biết ngài?"

Mạn Kiều bị ép quay mặt lại, cô phải nhìn thẳng vào mặt hắn, lần này cô sợ đến mức rơi cả nước mắt.

Hắc Kình nhìn những giọt nước mắt đang rơi xuống của cô, thứ tính trong người đột nhiên trỗi dậy.

Trong đầu hắn xuất hiện những suy nghĩa biến thái.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc