Sau đó, người đàn ông nhẹ nhàng nâng cổ tay nhỏ bé của Mạn Kiều lên rồi từ tốn đeo nó vào cổ tay của cô.
Những nơi bị hắn đụng chạm vào đều trở nên nóng ran.
Hắc Kình cúi đầu nhìn cổ tay nhỏ xíu nhưng lại trắng nõn trong lòng bàn tay mình, nhìn chiếc vòng trên cổ tay Mạn Kiều, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ xấu xa.
Cô nhất định phải là của hắn.
Người đàn ông bất ngờ cúi đầu đặt một nụ hôn lên mu bàn tay của Mạn Kiều sau đó lập tức rời đi.
Hắn nâng ánh mắt sâu thẳm nhìn cô đang run rẩy sợ hãi trong lòng mình, từ tốn nói: "Đừng sợ tôi sẽ không làm hại em."
"Chiếc vòng này rất hợp với em, hãy xem đó như là quà gặp mặt tôi tặng cho em, nhất định không được tháo ra."
Mạn Kiều không kìm chế được sợ hãi, đôi mắt phím hồng ngân ngấn nước không dám nhìn hắn, cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào bá đạo mà lại lạnh lùng như vậy, lần đầu tiên gặp mặt đã ôm lấy cô và còn hôn lên mu bàn tay của cô nữa, hành động của hắn khiến cho Mạn Kiều vô cùng sợ hãi.
Hắc Kình thấy cô sợ hãi đến sắp khóc liền thả cô ra, Mạn Kiều hoảng hốt rời khỏi lồng ngực hắn rồi kéo Trúc Giai đang ngơ ngác ở bên cạnh chạy trốn thật nhanh.
Hắc Kình đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng của Mạn Kiều, sau đó hắn đột nhiên nâng bàn tay khi nãy đã chạm vào người cô đưa lên mũi ngửi.
Mùi hương của Mạn Kiều dường như vẫn còn đang lưu lại trên tay hắn, một mùi hoa lài nhẹ nhàng thanh khiết.
Người đàn ông nhắm mắt lại thưởng thức, khi mùi hương biến mất đôi mắt ấy liền chậm rãi mở ra, tròng trắng của mắt xuất hiện vô số những tia máu li ti.
Đến khi hai người đã chạy ra ngoài và không còn nhìn thấy người đàn ông đó nữa. Trúc Giai mới hồi thần hỏi Mạn Kiều, trong lời nói vẫn còn hoảng sợ.
"Tiểu Kiều người đàn ông đó là ai vậy, cậu có quen không?"
"Trông thật là đáng sợ."
Mạn Kiều lắc đầu, gương mặt cô vẫn còn tái xanh, trái tim đang đập loạn trong ngực vẫn chưa bình tĩnh lại được.
"Tớ không quen, đây là lần đầu tiên tới gặp anh ta."
"Trông có vẻ anh ta đã quen biết cậu từ lâu, lần này đúng là dọa tớ chết khiếp, tớ tưởng chúng ta đã chọc phải người xấu rồi chứ."
Buổi đi chơi cứ thế mà dừng lại, cả hai người không ai còn tâm trạng đi mua sắm nữa, vội vàng nói lời chào tạm biệt với nhau rồi lên xe về nhà.
Mạn Kiều không định nói với cha mẹ chuyện xảy ra ở trung tâm thương mại hôm nay, một là tránh để bọn họ lo lắng, hai là cô nghĩ hôm nay có lẽ chỉ là trùng hợp, sau này bọn họ chắc chắn không thể gặp nhau nữa.
Nhưng còn chiếc vòng trên tay cô, lúc này Mạn Kiều mới để ý, cô vội vàng tháo ra rồi cho đại vào một chiếc hộp nhung mà mình có rồi đóng nó lại.
Cô nghĩ ngày mai mình sẽ nhờ tài xế chạy tới trung tâm thương mại để trả lại chiếc vòng này cho cửa hàng rồi nhờ họ trao lại cho người đàn ông đó.
Mạn Kiều không thích nhận đồ của người lạ, hơn nữa từ nhỏ cha mẹ cô cũng đã dạy như vậy.
---
Chuyện ở lúc sáng quả thực đã dọa Mạn Kiều không ít.
Ban đêm, khi đang ngủ, cô lại mơ thấy người đàn ông đáng sợ đó.
Nhưng không phải chuyện ở trung tâm thương mại, mà là ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Người đàn ông đó đang bóp lấy cổ cô, gương mặt áp sát tới, đôi mắt hắn đỏ ngầu như ma cà rồng trong truyện tranh.
"Tôi cho em hai sự lựa chọn."
"Một là mặt, hai là lưng."
Mạn Kiều trong giấc mơ đang bị bóp cổ đến mặt mũi đỏ bừng, nước mắt nước mũi đồng loạt đổ xuống.
Cô nức nở đáp: "Lưng... lưng ạ."
Sau đó Mạn Kiều nhìn thấy người đàn ông cầm roi da không ngừng đánh tới tấp vào lưng mình.
Còn cô thì đang quay người vào trong góc, để lộ ra một tấm lưng gầy gò hứng từng đường roi đánh xuống.