Cưỡng Chế Đoạt Lấy

Chương 6: Tại sao lại tháo nó xuống?

Trước Sau

break

Kiều Kiều khóc thật đẹp, đôi mắt long lanh chứa đầy ủy khuất, trông cô thật yếu ớt và dễ bị bắt nạt.

Nếu như lúc cô nằm dưới hắn cũng khóc như thế, chắc chắn hắn sẽ không kiềm chế được bản thân.

Hắc Kình muốn nhìn thấy cô khóc nhiều hơn nữa và chỉ khóc cho một mình hắn xem.

Nhưng Hắc Kình biết bọn họ chỉ mới gặp mặt vài lần, hắn không thể làm quá trớn sẽ dọa cho cô sợ hãi.

Hắn lập tức đè nén dục vọng trong người xuống, sau đó vươn tay vào túi áo lấy chiếc vòng ngọc mà hồi sáng Mạn Kiều đã nhờ người trả lại.

Hắc Kình đưa nó tới trước mặt cô, hỏi: "Tại sao lại tháo nó ra?"

Mạn Kiều nuốt nước bọt, đáp: "Tôi không quen ngài, cho nên không thể nhận đồ vật của ngài."

Nhưng Hắc Kình không quan tâm tới vấn đề này, hắn nhấn mạnh lại câu hỏi một lần nữa: "Tại sao em tháo nó xuống?"

"Không phải hôm đó tôi đã nhắc nhở em không được tháo nó xuống ư."

Nghe xong câu hỏi của hắn, Mạn Kiều hơi bất ngờ đến mức không biết trả lời như thế nào.

Lúc này bàn tay đang bóp lấy cổ tay cô đột nhiên dùng thêm sức lục, khiến cho cô đau đến mức phải kêu lên một tiếng.

"A... đau quá, ngài đang làm tôi đau đấy."

Nhưng Hắc Kình vẫn không hề thả tay ra hay giảm lực xuống, hắn thậm chí còn kéo cô lại gần mình hơn, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Trả lời tôi, tại sao em lại tháo nó ra?"


Hơi thở của hắn phả vào mặt Mạn Kiều, trái tim cô bởi vì sợ hãi mà đập thật nhanh, như muốn nhảy khỏi lòng ngực.

Thấy cô không trả lời, sự lạnh lẽo trên gương mặt Hắc Kình càng tăng lên, bàn tay đang bóp lấy cổ tay của cô cũng tăng thêm sức, lưu lại trên đó một vòng ửng đỏ.

Sau đó Hắc Kình lại lần nữa nắm lấy cổ tay nhỏ bé của Mạn Kiều rồi mang chiếc vòng đó vào một cách thô bạo khiến cho cô đau đớn.

Mạn Kiều dùng sức lực nhỏ bé của mình phản kháng.

"Tôi không đeo nó, tôi không quen biết ngài."

Cô không ngừng rút tay về nhưng Hắc Kình thật sự quá mạnh, tay cô một chút cũng không xê dịch được.

Chiếc vòng đá quý một lần nữa lại trở về cổ tay của Mạn Kiều. Xong việc Hắc Kình mới hơi thả lỏng sức lực nhưng hắn vẫn giữ chặt không cho Mạn Kiều chạy trốn.

Âm thanh nặng nề vang lên: "Tôi cảnh cáo em, nếu còn dám tháo chiếc vòng này ra một lần nữa cẩn thận tôi trừng phạt em."

Nói xong, hắn dùng hai tay ôm chặt lấy cô Mạn Kiều vào lòng, cô ở trong lòng hắn sợ hãi đến mức tay chân nhũn ra, nước mắt rơi như mưa.

Cô không ngừng tự hỏi chính mình: Hắn là gì của cô mà có quyền ra lệnh và đe dọa cho cô.

"Có nghe rõ chưa?"

Tiếng gầm tức giận vang lên từ trên đỉnh đầu, Mạn Kiều nức nở vội vàng đáp qua loa: "Tôi... tôi biết rồi."

Lúc này Hắc Kình mới hài lòng thả cô ra, trước khi rời đi hắn còn nói.

"Chúng ta sẽ sớm gặp lại."

Mạn Kiều đứng yên tại chỗ nhìn hắn lên xe rời đi, cô không hiểu tại sao người đàn ông này lại làm như vậy với mình, cô không hề quen biết hắn.

Ít phút sau tài xế của Mạn gia đã tới, Mạn Kiều lập tức lên xe về nhà.

Cô vừa bước vào nhà thì đã nhìn thấy mẹ Mạn đang ngồi trên sô pha ở phòng khách.

Nhìn thấy con gái đi học về bà mỉm cười bảo cô lại đây ngồi xuống nói chuyện: "Hôm nay học như thế nào."

Mạn Kiều suy nghĩ có nên nói cho mẹ biết chuyện về người đàn ông đó hay không nhưng sau đó cô nghĩ đợi tối ba Mạn trở về rồi sẽ nói cho hai người nghe cùng lúc.

Mạn Kiều lấy lại tinh thần trò chuyện với mẹ: 'Học bình thường ạ, hôm nay con vừa học được một vũ đạo mới."

Nói chuyện với mẹ xong thì Mạn Kiều đi lên phòng tắm rửa, cô vừa học múa ba lê xong nên cả người đổ khá nhiều mồ hôi.

Trong lúc tắm rửa thì Mạn Kiều phát hiện cổ tay của mình in hẳn một vòng tròn đỏ ửng do người đàn ông đó để lại, sắc mặt cô hiện lên lo lắng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc