Sau khi bị đánh dấu, huyệt nhỏ giữa hai chân Omega bắt đầu chảy nước ướt đẫm, ngay cả ga trải giường ở dưới thân cũng bị thấm ướt một mảnh lớn. Sau khi hoàn thành đánh dấu, Bùi Minh Ưu cảm thấy nhiệt độ cơ thể của mình đã hạ xuống một cách rõ rệt, cảm giác nóng rực cuồng táo kia cũng đã giảm bớt. Lúc này toàn thân cậu bị hơi thở mát lạnh sũng nước của bạc hà bao phủ, cơ thể sung sướng vô cùng.
Đánh dấu thoải mái đến vậy sao. Nhìn người trước mắt, đáy lòng Bùi Minh Ưu có sự ỷ lại khó có thể phát hiện ra. Cậu ôm lấy cổ Giang Viễn cọ cọ.
“Giang Viễn, mặc quần cho tôi đi.”
Giang Viễn lên tiếng đáp lại, rút khăn giấy lau huyệt cho cậu, càng lau thì nước chảy càng nhiều. Bùi Minh Ưu xấu hổ cựa quậy cơ thể thì cảm nhận được một cây ủi nóng bỏng kê cạnh eo sườn. Tay không tự giác vòi qua nắm lấy sờ thử, sau đó cứng đờ người, cậu ý thức được đó là cái gì thì vội vàng rút tay về không dám ngẩng đầu nhìn người.
“Đừng sợ, đó là hiện tượng sinh lý bình thường thôi.”
Giang Viễn an ủi cậu, giọng nói hơi khàn khàn. Tuy thứ đó bị cậu nắm chặt khiến lửa cháy lớn hơn, chỉ muốn đè nghiến cậu xuống chịch điên cuồng một trận, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc, phải để Bùi Minh Ưu tiếp nhận anh mới được.
Bùi Minh Ưu phân hóa thành Omega, thực sự là một cơ hội quá mức tuyệt vời, anh nhất định phải nắm chắc lấy.
Bùi Minh Ưu khô cằn lên tiếng, có lẽ lúc Alpha đánh dấu Omega sẽ có phản ứng như thế.
Lần này cậu rốt cuộc phát hiện ra chuyện cậu và Giang Viễn vừa làm khác người đến mức nào. Những việc đó đều là việc của hai người yêu nhau mới làm. Tuy rằng là tình huống đặc biệt, nhưng Bùi Minh Ưu vẫn có chút không dám nhìn trực diện Giang Viễn.
Thấy nước dâm giữa hai chân Omega vẫn không ngừng chảy ra, Giang Viễn lấy ra một khăn tay trong túi, xé thành mảnh nhỏ, nhét vào trong cửa huyệt.
Bởi mẹ mình nên Giang Viễn cũng hình thành thói quen mang khăn tay. Thói quen này còn từng bị Bùi Minh Ưu cười nhạo, sau này cậu biết dì Dương cũng có thói quen đó mới không nói gì nữa.
Vải dệt đặc chế rất mềm mại, nhét vào trong huyệt nhỏ non mềm cũng không khó chịu ngứa ngáy. Nước dịch dần dần làm vải dệt sũng nước nhưng không chảy ra ngoài nữa. Giang Viễn đỡ Bùi Minh Ưu đứng lên, mặc quần lót rồi đến quần cho cậu.
Tuy Bùi Minh Ưu đã không còn nóng lên nữa nhưng thân thể vẫn còn hơi suy yếu. Giang Viễn ôm cậu lên như ôm một đứa bé, đang chuẩn bị đi ra ngoài thì Bùi Minh Ưu vỗ vai anh, mất tự nhiên bảo:
“Này, anh cõng tôi là được rồi, bên ngoài có nhiều người.”
Giang Viễn cũng không thèm để ý, thuận theo ý cậu cõng cậu lên lưng, đôi tay nâng đầu gối cậu, cõng vững rồi đi ra ngoài.
Bùi Minh Ưu ôm lấy cổ Giang Viễn, dựa vào lưng anh, vô cùng yên lặng, không tự chủ được nhớ về trước kia.
Lúc cậu mắc bệnh, lúc cậu lười biết, đánh nhau trẹo chân, học Tán Đả mệt mỏi… Hình như đều là Giang Viễn cõng cậu. Bả vai từ nhỏ gầy yếu ớt đến rộng lớn mạnh mẽ, giống như bây giờ, từng bước từng bước vững chãi bước đi.
Bắt đầu từ khi nào cậu đối nghịch với Giang Viễn, suy nghĩ muốn cách xa anh ra, không ngừng khiêu khích Giang Viễn, tiêu hao tình nghĩa của hai người không hề kiêng nể gì. Rõ ràng trước đây bọn họ có lúc còn yêu quý nhau như vậy.
Mặt Bùi Minh Ưu dán lên lưng Giang Viễn, lần đầu tiên hy vọng con đường này có thể dài hơn một chút.
Bệnh viện có liên quan đến giới tính ABO kỳ thực có thể xem như là viện nghiên cứu. Tổng bộ các chuyên gia nghiên cứu của đế đố thiết lập các phân bộ ở các tỉnh rồi phái nhân viên nghiên cứu đến đó. Giang Viễn cõng Bùi Minh ra ngoài cổng trường, gọi taxi đi viện nghiên cứu ABO của thành phố này.
Tài xế là một Beta không ngửi được mùi tin tố nên không biết rằng lúc này tin tức tố của hai người đang quấn quýt giao triền chặt chẽ bên nhau, cấu kết làm bậy nhão nhão dính dính. Sắc mặt Bùi Minh Ưu ửng hồng, không có chút sức lực nào dựa vào người Giang Viễn, hơi thở mùi bạc hà quanh quẩn quanh chóp mũi quấn lấy hơi thở quả nho thanh ngọt.
Bởi vì mình thích uống nước có ga vị quả nho nên tin tức tố của mình mới có mùi này sao?
Bùi Minh Ưu mơ mơ màng màng nghĩ, sớm biết vậy thì cậu đã ăn mấy thứ khác rồi. Tuy mùi quả nho rất thơm nhưng không ngầu chút nào cả.
Cậu lại nhớ đến bản thân phân hóa thành Omega, chuyện phát sinh quá mức đột ngột nên không nghĩ đến vấn đề này. Omega nam tính đó, vậy là có thể sinh bé con rồi. Tức khắc Bùi Minh Ưu cảm thấy không thiết sống nữa. Mọc ra thêm một cái huyệt nhỏ cũng không sao, nhưng chuyện cậu có thể sinh con thực sự làm điên đảo toàn bộ nhận thức của cậu suốt mười tám năm qua.
“Khó chịu à?”
Ngón tay hơi lạnh của Giang Viễn xoa lên vành tai Bùi Minh Ưu, sau đó đo nhiệt độ ở phần cổ.
Hàng mi cong vút của Bùi Minh Ưu run rẩy, lắc đầu.
Cậu cảm thấy từ lúc mình phân hóa ngay trước mặt Giang Viễn thì anh ấy trở nên kỳ lạ vô cùng. Tuy rằng trước đây anh cũng như vậy, nhưng Cù Tinh Dương bảo dường như anh đang nuôi con trai nhỏ ấy. Có đôi khi Bùi Minh Ưu rất chán ghét sự coi chừng của Giang Viễn, nhưng nếu mất đi, chỉ sợ người thương tâm khổ sở nhất lại là cậu.
Không biết có phải ảo giác của Bùi Minh Ưu hay không, hiện tại mỗi một hành vi của Giang Viễn đều mang theo hơi thở ái muội, khiến cậu không thể cự tuyệt nổi, còn không nhịn được muốn nhiều hơn nữa.
Giang Viễn ôm người trong lòng chặt hơn, cằm gác lên đầu cậu.
“Không sao đâu, sắp tới nơi rồi.”
Thân mật đến mức này là điều anh từng tha thiết mơ ước. Mỹ nhân nhỏ bé mềm mại nằm trong lòng từng khiến anh phải chịu đựng, từng tức giận, từng bực bội, cũng khiến anh vui vẻ, khiến anh cảm động, vui sướng. Anh thực sự muốn ghìm chặt bé ngốc với ánh mắt ngây thơ này vào trong ngực mình vĩnh viễn.
Lúc tới viện nghiên cứu ABO, Giang Viễn ôm Bùi Minh Ưu vào trong. Bùi Minh Ưu mơ mơ màng màng sắp ngủ đến nơi nên cũng không so đo về tư thế ôm ấp của Giang Viễn. Giang Viễn đặt cậu lên trên ghế rồi đi đăng ký. Nơi này thường ít người nên chẳng bao lâu sau đã đến lượt bọt họ.
Sau một lượt kiểm tra xét nghiệm, xác định Bùi Minh Ưu đã phân hóa thành Omega giới tính nam, tin tức tố là mùi nước quả nho.
Bác sĩ kiểm tra cho cậu bảo: “Cậu phân hóa muộn đấy. Ngoại trừ đợt phân hóa đồng thời xuất hiện một năm trước đây thì về sau phần lớn các thiếu niên sẽ phân hóa ở độ tuổi mười lăm mười sáu. Cậu đã mười tám rồi nhỉ. Cho nên kỳ động dục sau này có khả năng sẽ bị rối loạn đấy. Thế nhưng cậu yên tâm, điều này sẽ không diễn ra lâu lắm đâu, ước chừng một hai tháng thôi. Trong khoảng thời gian này chú một chút, không cần đến những nơi xa lạ. Tôi kê cho cậu một ít thuốc ức chế và liều tiêm ức chế.”
Lúc sau bác sĩ còn nhắc về việc Omega giới tính nam sẽ phát triển cửa sinh sản và khoang sinh sản.
“… Kiến nghị trước khi phát triển hoàn toàn không nên sử dụng cửa sinh sản để sinh hoạt tình dục. Cần ít nhất ba tháng để nó phát triển hoàn toàn. Vào thời điểm đánh dấu cả đời thì sinh thực khí của Alpha sẽ tiến vào trong khoang sinh sản, đỉnh chóp nở to ra thành kết. Sau khi tiến hành đánh dấu thì xác suất để Omega mang thai có thể đạt đến 90%. Nếu không muốn có con quá sớm thì có thể sử dụng áo mưa đặc thù do viện nghiên cứu phát minh…”
Càng nghe khuôn mặt của Bùi Minh Ưu càng hồng. Vốn bác sĩ phổ cập kiến thức một cách rất đứng đắn, nhưng sau khi cậu gán Giang Viễn vào thì những chuyện mắc cỡ kia khiến trái tim cậu muốn nổ tung trong chớp mắt, hai chân yên lặng kẹp chặt lại để ngăn cản huyệt nhỏ ở giữa hai chân không rớt nước dịch ra ngoài.
Nghe một lúc Bùi Minh Ưu lẩm bẩm một câu:
“Tôi cũng có sinh thực khí đó, tôi có thể tự làm mình mang thai không nhỉ?”
Bác sĩ cạn lời:
“Muốn Omega mang thai thì phải thành kết trong cơ thể mới mang thai được, tự bản thân cậu nhìn xem có thể đi vào trong hay không hả!”
Bùi Minh Ưu cũng biết bản thân nói lời ngốc nghếch, cúi đầu im re. Trong mắt Giang Viễn hiện lên một tia ý cười. Bé ngốc này, đàn ông bình thường phân hóa thành Omega đã sớm la oai oái sợ mất mật, nhưng điểm chú ý của Bùi Minh Ưu lại luôn kỳ quái như vậy, không hề thay đổi cho dù phân hóa giới tính lần nữa.
Điều bất hạnh là lúc dò hỏi lịch sử dị ứng, Bùi Minh Ưu lại dị ứng với toàn bộ thành phần trong thuốc tiêm ức chế và thuốc ước chế, mà đây là loại thuốc duy nhất có trên thị trường. Bùi Minh Ưu bất đắc dĩ:
“Có thể dùng thuốc khác không?”
Bác sĩ nghe xong hơi khó xử:
“Thành phần cậu dị ứng lại là thành phần chính của thuốc ức chế dành cho Omega đó. Việc này không có biện pháp nào khác. Để tôi xem có thể giúp cậu xin viện nghiên cứu cấp Đế đô để làm riêng loại thuốc ức chế đặc thù khác không. Vậy nhưng giá cả tương đối đắt đấy.”
Giang Viễn đứng bên cạnh nghe vậy liền bảo:
“Giá cả không thành vấn đề, bác sĩ gửi báo cáo cho cậu ấy đi.”
Omega không có thuốc ức chế thực sự rất nguy hiểm.
Bác sĩ gật gật đầu, liếc mắt nhìn Giang Viễn.
“Trình độ kích thích tin tức tố trong cơ thể cậu ấy biểu hiện là đã từng bị đánh dấu tạm thời, là cậu đánh dấu nhỉ?”
Ngón tay Bùi Minh Ưu cuộn tròn lại, sắc mặt Giang Viễn không thay đổi, đáp lại một tiếng “Ừ.”.
Bác sĩ liền nói:
“Loại thuốc này có lẽ sẽ không làm nhanh được. Nếu không có thuốc thì kỳ động dục của cậu ấy phải vượt qua nhờ đánh dấu tạm thời. Cậu là bạn trai của cậu ấy nhỉ, sau này lúc cậu ấy vào kỳ động dục, cậu lại đánh dấu tạm thời cho cậu ấy nhé. Phải chú ý an ủi Omega của cậu đấy. Trong kỳ động dục cả thể xác lẫn tinh thần của cậu ấy sẽ tương đối yếu ớt.”
Bùi Minh Ưu hơi hé miệng muốn phản bác, anh ấy không phải bạn trai của cậu, nhưng Giang Viễn lại đồng ý trước.
“Được, bác sĩ, tôi sẽ chăm sóc thật tốt Omega của tôi, còn việc gì cần chú ý nữa không?”
Anh đã nói như vậy, Bùi Minh Ưu bị chậm một bước, muốn phủ nhận cũng cảm thấy hơi phiền nên không nói nữa.
Bác sĩ cho bọn họ một quyển sách, chính là quyển “Những điều bạn cần biết về ABO” mà Giang Viễn từng nhắc tới. Bùi Minh Ưu nhận lấy nhìn, một đống chữ chen chúc trước mắt. Đầu cậu vốn đang choáng váng nên cậu ném luôn quyển sách cho Giang Viễn đứng bên cạnh, hoàn toàn không đọc nổi.
Bác sĩ:
“Muốn kiểm tra độ xứng đôi về tin tức tố của hai người luôn không? Đây là máy mới, chúng tôi tranh thủ xin được một máy. Giỏi không?”
Hứng thú của Bùi Minh Ưu bị gợi lên:
“Được đó, chúng ta kiểm tra thử xem.”
Giang Viễn nhìn cậu, khóe môi hơi nâng lên.
Chính bản thân Bùi Minh Ưu cũng không nghĩ rằng kết quả lại là một trăm phần trăm, bác sĩ cũng rất ngạc nhiên.
“Từ trước đến nay đây là lần đầu tiên cao như vậy đấy. Tôi phải gửi báo cáo lên trên. Có lẽ bên Đế Đô sẽ yêu cầu các cậu ghi chép lại thông tin, không chừng có thể miễn phí một ít thuốc tiêm ức chế đấy.”
Bùi Minh Ưu vẫn còn đang lật xem tờ kiểm nghiệm. Không phải chứ, cái máy này thực sự ổn không đó? Cậu và Giang Viễn sao có thể xứng đôi đến một trăm phần trăm, thực sự quá mức trùng hợp.
Nghe thấy lời bác sĩ, Bùi Minh Ưu còn “ừ” một tiếng.
“Hay đấy, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao, nhớ phải thêm nhiều ưu đãi nhé.”
“Pháp luật về ABO của Hoa Quốc” có quy định, người phân hóa thành Alpha và Omega đều có nghĩa vụ hoàn thành nhiệm vụ hợp pháp hợp lý mà viện nghiên cứu giao cho, viện nghiên cứu cũng phải trả lương và bảo hộ quyền riêng tư của người tham dự.
Sau khi ra khỏi viện nghiên cứu, Bùi Minh Ưu vỗ vai Giang Viễn.
“Nhiệm vụ vinh quang ghi chép gì đó giao cho anh, tôi lười làm.”
Tay Giang Viễn đặt sau cổ cậu, ngón tay vuốt ve phần thịt mềm mang theo dấu răng.
“Hừm? Ý em là kỳ động dục sau này cũng để tôi đánh dấu tạm thời phải không?
Bùi Minh Ưu chợt dừng lại. Đúng vậy, sao cậu lại cam chịu để Giang Viễn làm chứ. Cái tính thích khiêu khích Giang Viễn của cậu đột nhiên ngo ngoe rục rịch trỗi dậy:
“Hứ, bên cạnh tôi chỉ có mình anh là Alpha, nếu có người khác tôi còn cần đến… A!”
Bùi Minh Ưu bị Giang Viễn đẩy vào tường. Ngón tay thon dài trắng muốt của Alpha bóp gáy cậu như muốn khống chế nơi yếu ớt nhất của Omega trong lòng bàn tay. Hai tròng mắt đen nhánh thâm thúy mang theo lửa giận bùng cháy khiến Bùi Minh Ưu chết cứng tại chỗ.
“Anh làm gì…”
Bùi Minh Ưu còn chưa nói xong đã bị thanh âm lạnh băng của Giang Viễn đánh gãy.
“Ngoại trừ tôi em còn muốn đi tìm ai nữa?”
Âm thanh của Alpha đông lạnh như kết băng, mang theo một tia lệ khí.
Cách lớp quần của Bùi Minh Ưu, Giang Viễn véo lên phần giữa hai chân cậu, ngón tay hơi dùng sức xoa nắn khiến mỹ nhân nhỏ bé mềm eo vừa ép hỏi:
“Em muốn để ai chạm vào nơi này của em? Cù Tinh Dương? Ha, nếu cậu ta phân hóa thành Alpha, có lẽ em sẽ vui vẻ phấn chấn đi tìm cậu ta?”
Mấy ngón tay của anh khiến hô hấp của Bùi Minh Ưu trở nên dồn dập, cửa huyệt cũng rung động, Khăn tay trong cơ thể đã sớm ướt đẫm không chăn được gì nữa, nước sốt ngọt nị nhớp nháp rơi ra làm ướt quần lót, dính vào đũng quần, đầu ngón tay của Giang Viễn cũng sờ được một ít dính nhớp.
Nghĩ đến gương mặt của Cù Tinh Dương làm chuyện mà Giang Viễn làm với cậu, Bùi Minh Ưu không nhịn được rùng mình. Cậu và Cù Tinh Dương là tình cảm “cha con” chủ nghĩa xã hội thuần túy nhất. Đừng nói Cù Tinh Dương không hề phân hóa, cho dù có, nhốt hai người bọn họ một A một O và chung phòng thì bọn họ tình nguyện phát sốt đến chết cũng không chạm vào đối phương.
Đúng vậy, là Giang Viễn cậu sẽ nguyện ý… Có lẽ là do cậu quá quen thuộc với Giang Viễn rồi. Bọn họ quen biết nhau từ nhà trẻ. Nếu không phải là Giang Viễn, cậu không thể tiếp nhận được người khác.
Giang Viễn nhìn thấy Bùi Minh Ưu hơi run rẩy, nghĩ rằng mình dọa cậu sợ nên thả lỏng tay một chút, nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa nắn đóa hoa nhỏ giữa đùi của người trong lòng. Anh ôm thân hình mảnh khảnh của Omega vào trong ngực.
“Đừng tìm người khác, để tôi giúp em được không? Nếu không… tôi không yên tâm.”
Đâu chỉ là không yên tâm, còn là không cam lòng, phẫn nộ, ghen ghét, mất lý trí, phát cuồng… Nếu thực sự có ngày đó, có lẽ anh sẽ cột cục cưng Bùi Minh Ưu không nghe lời vào giường để chịch, khiến cậu mang thai con của anh, hoàn toàn trở thành người của anh, sau đó đi tạ tội với dì Minh.
“Anh bỏ tay ra!”
Đuôi mắt Bùi Minh Ưu đỏ ửng, liếc nhìn anh một cái. Tuy cậu thích so đo với Giang Viễn, nhưng cũng biết phần lớn Giang Viễn đều là vì muốn tốt cho cậu. Thấy Giang Viễn như vậy thì giọng nói của cậu cũng mất tự nhiên.
“Được được, tôi biết rồi, tôi nói đùa đấy, sao tôi có thể tiếp nhận Alpha khác ngoài anh được chứ.”
Lời Bùi Minh Ưu nói là nói thật. Tuy cậu phân hóa thành Omega nhưng từ tận đáy lòng cậu vẫn nghĩ mình là đàn ông chân chính. Giang Viễn là người cậu chịu phục, loại cảm giác thuần phục, ỷ lại khi bị đánh dấu này nếu không phải là Giang Viễn thì cậu cũng không thể tiếp nhận được làm như vậy với người khác. Ngoài trừ cảm giác vừa nhìn thấy Giang Viễn là sẽ mềm nhũn thì đáy lòng cậu vẫn có cảm giác hâm mộ kẻ mạnh.
Con người xưa nay đều như vậy. Nếu bại bởi người kém hơn hoặc bằng mình sẽ rất tức giận, cực kỳ khó chịu. Nhưng nếu bại bởi người đặc biệt xuất sắc tài giỏi thì dễ dàng tiếp nhận hơn nhiều.
Thế nhưng sau khi nghe cậu nói xong thì Giang Viễn rất vui vẻ. Là duy nhất đó. Tuy rằng hiện tại vẫn không phải kiểu anh muốn, nhưng chỉ cần cậu đồng ý để anh chạm vào, có tiền đề này thì con đường tiếp theo sẽ dễ đi hơn nhiều.
Có lẽ chính Bùi Minh Ưu cũng không biết bản thân ở trong lòng Giang Viễn chiếm địa vị như thế nào.
Nhưng không sao cả, Giang Viễn rất kiên nhẫn. Anh đã kín đáo thấm vào trong sinh hoạt của Bùi Minh Ưu, từ trước đến nay hai người chưa từng tách ra, rất nhiều lần là do Giang Viễn tác động sau lưng. Từng giọt từng giọt thẩm thấm vào, nước ấm nấu ếch xanh cũng đủ để anh có thể mở cửa trái tim Bùi Minh Ưu.
Đối với món ăn thơm ngon nhất tất nhiên phải dùng sự kiên nhẫn dài hơi nhất để nấu nướng và chờ đợi.