Cong Mông Lên Chút Nữa

Chương 4: “Em khó chịu quá, anh Viễn à.”

Trước Sau

break

Từ ngày hôm đó Bùi Minh Ưu luôn cố ý hoặc vô tình trốn tránh Giang Viễn. Khi vừa phân hóa đầu óc cậu choáng váng, sau khi bị đánh dấu lại có tâm lý quyến luyến với Alpha đánh dấu mình nên mạch não luôn bị Giang Viễn cuốn lấy. Sau khi hoàn toàn thanh tỉnh thì Bùi Minh Ưu chỉ muốn đánh chết cái đứa vừa nũng nịu vừa mềm mại nào đó. Vừa nhìn thấy mặt Giang Viễn cậu sẽ không nhịn được nghĩ đến mấy chuyện trước đó. Lần đầu tiên trong cuộc đời dừng mọi hành động trêu chọc Giang Viễn.

Về phần Giang Viễn lại không có nhiều phản ứng gì, vẫn đối xử với cậu giống như trước đây, còn giúp cậu lấy các loại băng dán ngăn cách tin tức tổ. Có lần Bùi Minh Ưu còn nhìn thấy trên lịch ngày của Giang Viễn có đánh dấu kỳ động dục của bản thân, cậu lập tức cảm thấy khó chịu. Cậu nhanh chóng liên tưởng tới mấy người bạn trai thường nhớ kỹ kỳ sinh lý của bạn gái mình. Vậy nhưng Giang Viễn lại làm một cách vô cùng tự nhiên. Đến cả câu “Anh đừng làm chuyện ái muội như vậy được không” mà Bùi Minh Ưu cũng không thể nói lên lời, cảm giác như bản thân chuyện bé xé ra to.

Chuyện Bùi Minh Ưu phân hóa thành Omega cậu quên nói với người trong nhà, Giang Viễn cũng không hề nhắc nhở cậu, sợ trong nhà biết chuyện sẽ bắt bọn họ tách nhau ra.

Ngày thường vào buổi sáng Bùi Minh Ưu không có tiết học sẽ thường ngủ rất muộn mới tỉnh dậy. Nhưng vì không muốn đối mặt với Giang Viễn nên cậu bạo phát nghị lực kinh người, quyết định dậy sớm, rồi rời đi khi Giang Viễn tỉnh dậy. Nhưng Giang Viễn nhanh chóng phát hiện ra điều đó, anh cũng không ngăn cản, ngược lại còn giúp Bùi Minh Ưu mua bữa sáng, sau đó bảo cậu nếu dậy sớm như thế thì đi thư viện học cũng được.

Bùi Minh Ưu trừng mắt nhìn bữa sáng và lời nhắn trên giấy note, vẫn ăn hết rồi yên lặng đi thư viện, trong lòng đã chọc Giang Viễn là kẻ tiểu nhân một ngàn lần. Sao anh lại bình tĩnh như vậy chứ!

Mọi chuyện vĩnh viễn sẽ như thế này, không hề hoang mang, bình tĩnh trầm ổn, như thể không có bất kỳ chuyện gì có thể làm anh dao động.

Bùi Minh Ưu dậy sớm mấy ngày đã không chịu nổi, vì sao Giang Viễn còn dậy sớm hơn cậu chứ? Không phải chỉ là sờ soạng một tí sao, cậu coi như là bạn bè giúp nhau sờ thôi, còn vụ đánh dấu không phải là do không có cách nào khác hay sao.

Bùi Minh Ưu cứ tự tẩy não mình như vậy, không bao lâu đã trở về trạng thái bình thường.

Hôm nay trước khi rời khỏi phòng, Bùi Minh Ưu còn sai Giang Viễn mang đồ uống và tư liệu đóng dấu cho cậu, sau đó ăn bữa sáng Giang Viễn mua cho rồi vui vẻ đi học, ai biết bi kịch xảy ra ngay sau đó.

Ngồi trong phòng học, Bùi Minh Ưu cảm nhận được luồng nhiệt quen thuộc thổi quét toàn thân.

Lần trước là bởi vì vừa phân hóa nên có một giai đoạn quá độ trước khi diễn ra nên giúp Bùi Minh Ưu có thể chịu đựng về đến ký túc xá, nhưng hiện tại Bùi Minh Ưu mới phát sốt không bao lâu đã cảm giác chân tay mất hết sức lực, tin tức tố xao động điên cuồng. Miếng dán ngăn cách tin tức tố sau cổ hoàn toàn không ngăn được gì. Thậm chí cậu còn nhìn thấy có bạn học đã phân hóa nhạy bé ngửi thấy mùi gì đó nên đang nhìn quanh xem tình hình.

Bùi Minh Ưu cắn răng chạy ra khỏi phòng học từ cửa sau. Mồ hôi từ thái dương chảy xuống cắm. Cậu vừa thở dốc vừa nghĩ xem mình nên đi đâu. Ký túc xá quá xa tuyệt đối không đi nổi. Hiện tại rất nhiều lớp đang vào học, cậu không thể ở trong đám người được. Đại não đang vận chuyển với tốc độ chậm chạp đột nhiên nhớ đến khu dạy học của môn học này chỉ có tầng một hai ba là phòng học, bên trên là văn phòng và vài phòng thí nghiệm. Cậu nhớ mang máng hình như bộ môn của Giang Viễn ở văn phòng tầng trên, trước đây còn cho cậu một cái chìa khóa.

Sau khi nhớ ra, Bùi Minh Ưu kéo cơ thể sắp hôn mê đi thang máy. May hiện tại là thời gian đi học nên cả quãng đường cậu không đụng phải người nào. Bùi Minh Ưu lấy một chuỗi chìa khóa ra, bên trên có chìa ký túc xá, nhà của hai bọn họ, còn một cái chính là chìa khóa văn phòng Giang Viễn đưa cho cậu, bên trên có dán mã số phòng 712.

Lúc đi vào phòng 712 Bùi Minh Ữu đã cảm thấy phần gáy mình phát sốt, đồng thời huyệt nhỏ non nớt mới sinh ra kia đang chảy nước tí tách. Mặt cậu ửng hồng, cắm chìa khóa vào lỗ khóa còn trật ra vài lần. Sau khi mở được cửa, cậu gần như ngã vào sô pha.

Ai, lúc trước Giang Viễn đưa chìa khóa cho cậu còn còn bảo không muốn, chính Giang Viễn chủ động móc vào móc chìa khóa của cậu. Cái móc chìa khóa kia còn rất bền chắc nhưng cũng khá phiền toái. Giang Viễn đã treo lên thì Bùi Minh Ưu cũng lười bỏ ra, không ngờ rằng hiện tại nó lại cứu cậu một lần. Trong lòng Bùi Minh Ưu cũng không biết phải có cảm tưởng gì.

Vốn dĩ Bùi Minh Ưu chỉ muốn chịu đựng qua lần này rồi trở về ký túc xá, không ngờ rằng kỳ động dục lần này quá mãnh liệt. Cậu càng ngày càng thấy khó chịu, cơ thể cũng ra mồ hôi và chảy nước. Cậu vừa khát vừa nóng, còn không có sức lực để đổ nước, trong lòng vừa tủi thân vừa khổ sở.

Bùi Minh Ưu lấy di động ra, nhịn không nổi gọi điện thoại cho Giang Viễn. Cậu thừa nhận vào những lúc thế này cậu mong Giang Viễn có thể ở đây, hơn nữa cậu cũng thực sự cần anh.

“Alo?”

Vừa nghe thấy thanh âm của Giang Viễn, Bùi Minh Ưu như đứa bé không cẩn thận bị lạc đường tìm thấy người thân, trút xuống toàn bộ khủng hoảng, sợ hãi và sự tủi thân khó chịu.

“Giang Viễn, Giang Viễn…”

Thanh âm vốn bình đạm của Giang Viễn trong nháy mắt pha cả sự khẩn trương và vội vàng.

“Bùi Minh Ưu em sao thế?”

Anh nhanh chóng nắm được điểm chính.

“Kỳ động dục tới phải không? Em đang ở đâu, tôi lập tức qua đó!”

Dường như nội tâm đã bị thanh âm của Giang Viễn an ủi, Bùi Minh Ưu vui vẻ hơn, nhưng cơn sóng động dục đổ tới quá rào rạt khó có thể giữ lý trí nên gọi tên Giang Viễn trong vô thức.

Đầu điện thoại bên kia hình như Giang Viễn đang chạy đến, thanh âm mang sự thở dốc.

“Nghe tôi nói này, hiện tại em đang ở đâu, nói cho tôi biết đi.”

Bùi Minh Ưu nằm bò lên cánh tay mình, choáng váng nháy mắt. “712…”

Cậu vừa nói đến 712 thì Giang Viễn liền biết đó là nơi nào, gánh nặng trong lòng cũng giảm bớt. Ít nhất Bùi Minh Ưu vẫn nhớ rõ đi đến nơi không người.

“Em ở yên đó chờ tôi, tôi đến ngay đây, đừng để ai ngoại trừ tôi vào trong, tôi có chìa khóa…”

Tuy rằng Bùi Minh Ưu không rõ Giang Viễn nói gì nhưng biết rằng anh đang lải nhải vì lo lắng cho cậu, khóe miệng bất giác cong lên tươi cười như đứa trẻ được cho kẹo ăn.

Mỗi lần, chỉ cần có Giang Viễn, cậu sẽ không phải lo lắng bất kỳ chuyện gì. Cậu chán ghét bộ dạng vĩnh viễn không lay động của Giang Viễn, nhưng sao lại không thấy an tâm khi anh có thể định liệu trước mọi việc cơ chứ.

Bùi Minh Ưu cảm thấy cơ thể mình dính nhớp, chỗ nào cũng nóng. Cảm giác khô nóng xâm nhập vào trong tận cốt tủy càng ngày càng nặng, cả người choáng váng nên không nhịn nổi khụt khịt mũi, miệng lẩm bẩm nói nhỏ mang theo sự nức nở.

“Em thực sự khó chịu quá hu hu hu… Em muốn uống nước mà không còn sức lực… Nóng quá hu hu…”

Giang Viễn cảm thấy tim mình bị bóp mạnh đến rỏ máu, nhịn không được bắt đầu trách cứ bản thân. Rõ ràng biết trong khoảng thời gian này kỳ động dục của Bùi Minh Ưu sẽ rối loạn, đáng lẽ phải ở cạnh cậu không rời một tấc mới phải. Không có chuyện gì quan trọng hơn cậu cả.

Bùi Minh Ưu bắt đầu nói chuyện linh tinh, đến cuối cùng quên mất đang gọi điện thoại cho Giang Viễn, tủi thân nắm lấy quần áo:

“Em thực sự khó chịu quá, anh Viễn… Sao anh còn chưa tới, em sẽ ghét anh đó…”

Tim Giang Viễn đập mạnh, kiên nhẫn dỗ bé con.

“Bối Bối, em ngoan nào, chờ một lát là được, anh ở đây, đừng ghét anh được không?”

Trời mới biết đã bao lâu rồi Bùi Minh Ưu không gọi anh như vậy. Khi còn nhỏ bé con Bùi sẽ ngoan ngoãn gọi anh, nắm tay anh lon ton chạy theo sau. Kỳ thực lúc đó Giang Viễn không muốn cho cậu đi theo, nhưng bé Bùi Minh Ưu rất nghe lời, cho cậu một viên kẹo cậu sẽ ngồi bên cạnh tự chơi, không quấy rầy Giang Viễn đọc sách. Khi Giang Viễn ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của bé Bùi Minh Ưu đang say ngủ. Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại nhéo phần thịt mềm của bé cưng, sau đó đồng ý để cậu lẽo đẽo chạy theo sau.

Thời gian trôi qua, cục bột mềm mại thơm ngọt đã trưởng thành thiếu niên xinh đẹp động lòng người. Anh cũng thói quen chăm sóc, bao dung, rồi động lòng. Nếu là do Bùi Minh Ưu quấn lấy anh trước, vậy anh sẽ không bao giờ từ bỏ người thuộc về bản thân mình.

Bùi Minh Ưu mơ màng nghe thấy giọng của Giang Viễn, ngẩng đầu lên lại chẳng thấy ai, bĩu môi.

“Anh gạt em…”

Chưa nói xong thì thấy cửa mở ra rồi khép lại, người cậu luôn nhắc mãi đã xuất hiện trước mắt.

Giang Viễn chạy vội tới, nhưng vì vận động nhiều quanh năm nên chỉ hơi thở dốc một chút, trên mặt phủ một lớp mồ hơi mỏng, vừa vào cửa đã nhìn thấy Bùi Minh Ưu ngốc nghếch dựa vào sô pha ngẩng đầu nhìn lên. Omega rơi vào cơn sóng động dục nên khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át, trên lông mi vẫn có nhiễm bọt nữa, trên môi hằn dấu răng tự mình cắn, vị quả nho ngọt thanh nhanh chóng vây quanh người mới tới.

“Anh không lừa em, anh tới rồi.”

Giang Viễn bế người lên ôm vào trong ngực, trông cậu nhỏ như cục bông, nóng hầm hập như có thể thiêu cháy Giang Viễn.

Bùi Minh Ưu nhìn chằm chằm Giang Viễn một lúc, chậm rì rì gật đầu.

“Ừ!”

Cậu ôm lấy cổ Giang Viễn cọ cọ.

“Vậy em không ghét anh nữa.”

Giang Viễn đặt một nụ hôn trìu mến lên khóe mắt cậu. Bùi Minh Ưu nhắm mắt, lúc đôi mắt ngập nước long lanh mở ra mang theo sự nghi hoặc như thể không rõ vì sao người này lại làm thế với mình.

“Ngoan, để anh đánh dấu em.”

Giang Viễn xoa tóc cậu, tay hơi dùng sức ấn đầu Bùi Minh Ưu xuống lộ ra phần gáy sau trắng nõn mềm mại.

Bùi Minh Ưu bất mãn cựa quậy lại bị Giang Viễn nhéo gáy. Cậu cúi đầu xuống như thể bé mèo con bị túm lấy gáy uy hiếp, cánh tay ôm lấy bắp tay Giang Viễn, cái trán đặt lên vai anh không nhúc nhích nữa.

Giang Viễn vuốt ve phần gáy sau cổ đã nóng bỏng của Omega, hé miệng cắn khối thịt mềm kia. Khi gai nhọn của răng đâm vào tuyến thể rót tin tức tố vào thì Bùi Minh Ưu rên vài tiếng mềm mại, sau đó mùi quả nho và bạc hạ quấn chặt lấy nhau. Bùi Minh Ưu chỉ cảm thấy cảm giác mát lạnh ướt sũng toàn thần, thoải mái khiến cậu nheo mắt lại.

Lần này Giang Viễn cắn sâu, thời gian cũng dài, hy vọng lần động dục tiếp theo Bùi Minh Ưu sẽ đến trễ hơn một chút. Lần này và lần trước cách nhau chưa đến hai tuần, mà Bùi Minh Ưu rõ ràng còn mất đi thần trí. Bởi vì tin tức tố của Omega phân hóa muộn tăng lên quá nhanh so với kỳ động dục bình thường khiến cậu nhanh chóng tiến vào trạng thái vô ý thức. Nếu không phải Bùi Minh Ưu còn nhớ gọi điện thoại cho anh thì anh không dám nghĩ hậu quả sẽ là gì nữa.

Với cả khi nhìn thấy Bùi Minh Ưu khó chịu thì chín hánh cũng khó chịu. Nội tâm của Giang Viễn chia là đôi, một nửa đau lòng Bùi Minh Ưu phải trải qua kỳ động dục, thậm chí tình nguyện cậu không phân hóa, một nửa lại kêu gào chiếm hữu Omega thành của mình, cảm thấy may mắn Bùi Minh Ưu phân hóa mới khiến anh có cơ hội chen vào.

Tư thế hiên tại của hai người là Giang Viễn ôm Bùi Minh Ưu ngồi trên ghế sô pha, Bùi Minh Ưu ngồi trên đùi anh, thâm thể vươn ra trước ôm lấy tay phải của Giang Viễn, cả người trên dựa vào lồng ngực rắn trước của anh. Tay phải Giang Viễn vì bị ôm lấy nên đặt trên đùi Bùi Minh Ưu. Sau khi đánh dấu hoàn thành Bùi Minh Ưu không còn cảm thấy khô nóng nữa nhưng thân dưới lại dần ngứa ngáy hơn trước.

Đầu óc Omega vẫn có ngây ngẩn, theo bản năng túm lấy tay người kia dò xuống thân dưới. Giang Viễn sờ thấy sự ướt át dưới quần cậu, thanh âm ngay lập tức tắc nghẹn.

“Em muốn làm gì vậy, Bối Bối, em muốn cái gì?”

Hiện tại Bùi Minh Ưu không cảm thấy thẹn thùng gì, chỉ muốn tuân theo dục vọng của mình, hai chân kẹp lấy tay Giang Viễn cọ cọ, tự động cọ xát vài cái.

“Muốn cơ, anh Viễn à…”

“Muốn cái gì?”

Thanh âm của Giang Viễn dính sát phía sau.

Bùi Minh Ưu ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, tình dục bốc cháy dưới đáy mắt.

“Phía dưới cũng khó chịu, anh sờ em đi.”

“Được,”

Giang Viễn bị cái liếc mắt của cậu làm tê rần toàn thâm, dương vật thân dưới lập tức phát giận cương cứng ngẩng đầu lên thành một cái bao lớn dưới đũng quần, nóng bỏng để phía dưới mông Bùi Minh Ưu.

Giang Viễn cởi quần và giày của người trong lòng ra, một tay túm chân Bùi Minh Ưu tách sang bên, một tay khác trực tiếp bao lấy bé hoa huyệt nhỏ mạnh mẽ xoa ấn vài cái, kích thích cửa huyệt phun ra một luồng mật dịch lớn òm ọp dính dướt bàn tay thô to.

Bùi Minh Ưu bị xoa nắn rất thỏa mái. Ngón chân nhỏ tinh xảo trắng nõn cong cong cuộn tròn lại. Nhưng ngay sao đó ngón tay linh hoạt của Giang Viễn đẩy ra hoa môi đang khép chặt, nắm thẳng lấy bé thịt đế đang e lệ cọ xát xoa nắn. Thịt đế non hồng bị ngón tay khi thì vân vê chậm chạp khi thì mạnh mẽ nghiền áp. Khoái cảm quá mức kích thích khiến Bùi Minh Ưu kẹp chặt bàn tay đang làm loạn kia, miệng rên ngâm thành tiếng.

Hạt châu nhỏ bị ngón tay đàn ông nắn bóp sung huyết sưng to lên, nhô đầu ra từ trong bao bì, xinh xắn đứng thẳng, run rẩy mỏng tanh mẫn cảm nhô lên trên. Lúc này Giang Viễn mới tạm buông tha cho nó, tuột xuống cửa huyệt đang không ngừng đóng mở chảy nước để đâm chọc. Đầu ngón tay thỉnh thoảng bị cửa huyệt nuốt vào trong. Huyệt thịt ướt mềm trơn non bao bọc lấy ngón tay mút vài cái. Sau vài lần, ngón tay đâm vào trong huyệt cả đốt dài, từng chút từng chút mềm nhẹ thọc ra rút vào huyệt non.

“A a…. Ưm a….”

Bùi Minh Ưu rưng rưng nước mắt, cắn lên cánh tay người kia, kẹp chặt tay Giang Viễn rồi lên đỉnh. Huyệt thịt khít chặt nuốt hai ngón tya, tinh mịn se khít bọc lấy, đè ép run rẩy. Một lượng lớn nước dịch mang theo tin tức tố mùi nước quả nho từ sâu trong hoa huyệt chảy ra làm ướt nhẹp chân hai người.

Sau khi sờ soàng một lúc ra được một tay nước dâm ngọt nị thì cuối cùng Giang Viễn mới xoa mạnh mạnh mấy lần mu huyệt mum múp, sau đó mới rút tay ra, Bùi Minh Ưu bị anh hầu hạ quá sung sướng nên muốn sờ soang ngọc hành đằng trước đã bị vắng vẻ hồi lâu. Do sự cao trào của hoa huyệt kích thích nên nó đã dựng đứng lên. Nhưng khi tay cậu vừa nắm lấy cây thịt của mình thì bị Giang Viễn keo ra. Bùi Minh Ưu bực mình trừng mắt nhìn anh, lại muốn dùng một tay khác để sờ.

Giang Viễn túm lấy hai cổ tay cậu ấn lên trước ngực không cho cựa quậy, giọng nói hàm chứa ý cười xoa lên khe thịt ướt đẫm.

“Không phải nơi này của Bối Bối ngứa hay sao, dùng nơi này để phía trước bắn ra đi.”

Trong thoáng chốc Bùi Minh Ưu không hiểu Giang Viễn đang nói gì, chỉ biết anh không cho mình chạm vào phía trước nên hơi tức giận cựa quậy thân dưới. Mông cọ vào dương vật đang sưng to ở bên dưới vài cái khiến Giang Viễn hít vào một hơi thật sâu, tay véo mạnh vào thịt đế nhòn nhọn đang nhếch lên. Bùi Minh Ưu khóc nấc một tiếng, thành thật hơn.

“Người xấu… Hừ!”

Hai tay Bùi Minh Ưu đều bị ấn trước ngực không thể động đậy nên chỉ có thể thở phì phò cắn vào hầu kết của Giang Viễn. Cậu không còn sức lực nên chỉ như mèo con cắn người, vô cùng nhẹ, ngược lại khiến lòng ai đó ngứa ngáy. Vì thế cậu lập tức bị Giang Viễn trả thù búng vào thịt đế nhỏ mẫn cảm. Bùi Minh Ưu không chịu được lại làm nũng với anh.

“Anh Viễn nhẹ một chút đi mà…”

“Thực sự hết cách với em.”

Giang Viễn khẽ cười, bắt đầu dùng kỹ xảo để vỗ về chơi đùa khe thịt trơn ướt mẫn cảm. Hai ngón tay đè lên phần thịt đế xoa nắn, cọ xát trái phải, sau đó nắm lấy cánh hoa vừa xoa vừa bóp, cuối cùng ôm luôn toàn bộ thịt huyệt xoa nắn. Lòng bàn tay đã ướt đẫm nước dịch trong suốt, khiến Omega đang dựa trên người anh khóc rên không ngừng, hoa huyệt giữa hai chân run rẩy không khép lại nổi.

Giang Viễn nói được thì làm được, chỉ dùng lỗ nhỏ của cậu khiến cậu cao trào. Động tác tay bên dưới khiến Bùi Minh Ưu run rẩy tiết ra rất nhiều lần, cuối cùng phải cầu xin Giang Viễn không cần khiến cậu bắn nữa mà Giang Viễn vẫn không chịu buông tha. Mãi đến khi ngọc hành sưng to của Bùi Minh Ưu bắn ra dù không có sự an ủi nào thì anh mới dừng lại bàn tay đang tàn sát bừa bãi.

Huyệt nhỏ khít chặp hẹp hòi vốn màu hồng phấn non tơ của Omega lúc này sưng đỏ chín tục, thịt đế nhỏ sưng to gấp đôi, da âm đế không thể ôm lấy nó được nữa nên nó thò ra ngoài thăm dò. Mu thịt không khép lại được tách sang hai bên, hoa hạch bị cọ xát sưng huyết, cửa huyệt bị ngón tay chịch thành một cái lỗ nhỏ, lúc này vẫn còn đang chảy nước dâm.

Sau khi cao trào vài lần Bùi Minh Ưu cũng cảm thấy mệt mỏi. Sau khi côn thịt bắn ra thì cậu nằm trên đùi Giang Viễn thút thít một lúc, không chịu đựng nổi dựa người vào anh ngủ say. Giang Viễn lấy khăn tay ra lau sạch cho cậu rồi mặc quần. Cho dù anh đùa nghịch cậu thế nào cũng không tỉnh lại.

Sau khi sửa sang lại phòng 712, sô pha là bằng da, bằng không Giang Viễn đã phải rửa sạch sô pha một lần nữa ngay tại đây. Anh cẩn thân lau sạch toàn bộ dấu vết dâm loạn, ngoại trừ tin tức tố quấn quít tràn ngập trong phòng thì gần như không phát hiện ra nơi này đã xảy ra chuyện gì.

Lúc sau anh mở máy tính ra, xóa toàn bộ theo dõi lúc Bùi Minh Ưu đến nơi này, thay bằng một đoạn ngắn không có bóng người. Đoạn video kia được anh lưu trữ trong di động. Sau khi làm xong hết thảy mọi việc, lúc này Giang Viễn mới cõng Bùi Minh Ưu chậm rãi về ký túc xá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc