Cong Mông Lên Chút Nữa

Chương 2 “Bùi Minh Ưu, bên dưới của em nứt ra một hoa huyệt nhỏ.”

Trước Sau

break

“Bạn gì ơi, tỉnh dậy đi, tan học rồi, mình muốn ra ngoài từ phía này, làm phiền cậu nhường đường một chút.”

Mới nãy khi đi học tiết học chung cơ bản, Bùi Minh Ưu lại gục xuống bàn ngủ ngon lành. Sau khi bị người khác lay vai thì cậu mới mơ màng tỉnh lại nhường đường cho người ta, rồi ngồi xuống tiếp, toàn thân lười biếng chống cằm dựa vào mép bàn, ngáp một cái, khóe mắt trào ra vài giọt lệ.

Rõ ràng ngày hôm qua cậu đã đi ngủ rất sớm, sao hôm nay vẫn buồn ngủ vậy nhỉ? Cảm giác đằng sau cổ nóng nóng, đầu thì choáng váng mơ màng. Bùi Minh Ưu chưa từng ngủ gật trên lớp nhưng hôm nay đi học nghe giảng bài một lúc đã ngất mất rồi, chính bản thân cậu cũng cảm thấy kỳ quái.

Cậu lại ngáp thêm một cái. Lúc này trong phòng học chỉ còn vài người ở lại, phần lớn mọi người đều đi ăn cơm. Bùi Minh Ưu không muốn ăn nên đứng dậy chậm rãi trở về ký túc xá.

Thân thể cậu không thoải mái lắm, may là buổi chiều không có tiết học nên chắc cậu sẽ trở về ngủ một giấc.

Khi vào ký túc xá đột nhiên một luồng hơi thở bạc hà thơm mát lạnh lẽo phà vào mặt Bùi Minh Ưu, cậu ngửi vài cái, trong lòng nghi hoặc không biết mùi bạc hà từ đâu ra… Thơm quá. Cậu và Giang Viễn đều không dùng nước hoa mà, chẳng lẽ là loại sữa tắm nào đó? Chờ Giang Viễn về cậu phải hỏi là sữa tắm của hãng nào mới được, cậu cũng muốn mua một lọ…

Suy nghĩ càng ngày càng tán loại, Bùi Minh Ưu nằm lên giường, giây lát sau đã ngủ thiếp đi.

Lần tỉnh lại sau này là do cậu quá khát. Bùi Minh Ưu xuống giường một cách khó khăn, rót cho mình một cốc nước. Yết hầu khát khô chợt gặp nước mát lạnh, ngay lập tức cảm thấy dễ chịu hẳn ra. Bùi Minh Ưu sờ lên trán nóng bỏng, nhận ra nhiệt độ cơ thể của mình đang tăng lên. Cậu hít sâu một hơi, trách không được lúc đi học lại ngủ gật, thì ra là do mình phát sốt.

Bùi Minh Ưu lấy rương cấp cứu từ trong ngăn tủ của Giang Viễn, lấy thuốc hạ sốt ở bên trong dán lên trên. Miếng dán hạ sốt lạnh lẽo vừa đụng vào trán đã khiến cậu cảm thấy suy nghĩ của mình tỉnh táo hơn rất nhiều, chẳng qua hai chân vẫn mất hết sức lực, đặc biệt giữa hai chân có cảm giác ngứa rất kỳ quái. Bùi Minh Ưu nhẹ nhàng cọ xát hai chân vào nhau, chậm rãi đi đến mép giường.

“A!”

Chân bước trật một bước, Bùi Minh Ưu đã ngã xuống đất, phần sườn va xuống nền nhà. Cậu nhắm mắt lại muốn bò dậy, đôi tay mất hết sức lực nên lại ngã xuống lần nữa.

Thôi kệ vậy, trên mặt đất cũng mát lắm, cứ nằm vậy đi.

Bùi Minh Ưu sa ngã mà nghĩ như vậy. Hình như hôm nay Giang Viễn có buổi liên hoan, có lẽ cũng chưa về được.

Miêu, nhớ đến anh ấy làm gì chứ. Bùi Minh Ưu tuyệt đối không thừa nhận đâu. Con người lúc ốm đau thường sẽ rất yếu ớt, giờ phút này cậu không hiểu sao cậu rất nhớ Giang Viễn, nếu anh ấy ở đây, chắc chắn sẽ…

Ngay lúc Bùi Minh Ưu mơ màng sắp mất đi ý thức lần nữa thì cửa ký túc xá đã mở ra, sau đó là tiếng bước chân dồn dập vang lên. Trong cơn mê nửa mộng nửa tỉnh, Bùi Minh Ưu cảm giác bản thân lọt thỏm vào trong môn cái ôm ấm áp.

Đôi mắt cậu cố gắng mở ra, lập tức nhìn thấy khuôn mặt luôn mang vẻ lạnh nhạt của Giang Viễn. Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng Bùi Minh Ưu thấy được hình như trong mắt anh có sự nôn nóng và lo lắng, nhưng giây lát sau lại không thấy nữa.

Giang Viễn bế cậu đặt lên giường, dựa vào ngực mình, ánh mắt đảo qua miếng dán hạ sốt trên trán cậu.

“Phát sốt? Sao không nói với tôi?”

Lúc mới bắt đầu buổi liên hoan, có người cùng khoa với Bùi Minh Ưu cũng tới, biết hai người là bạn cùng phòng nên người đó có nói một cậu là hình như Bùi Minh Ưu không được khỏe lắm, hôm nay lúc đi học luôn ngủ gật trong giờ. Giang Viễn vừa nghe thấy vậy lập tức từ chối buổi tụ hội để vội vã trở về.

Bùi Minh Ưu chẳng còn chút sức lực nào bảo:

“Không phải hôm nay người bận rộn nào đó phải đi liên hoan sao? Chút chuyện nhỏ của tôi sao dám quấy rầy anh… A!”

Đột nhiên bị tay của Giang Viễn bóp vào đau buốt, Bùi Minh Ưu đẩy anh ra, nhưng hoàn toàn không thể làm gì được:

“Anh làm gì vậy! Ngược đãi người bệnh hả!”

Bùi Minh Ưu thở phì phò, ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt ẩn giấu sự tức giận, không biết mình lại làm chuyện xấu gì nữa.

“Anh buông tôi ra, để tôi nằm xuống đi chứ.”

Giang Viễn không nghe, chỉ rũ mắt nhìn người trong lòng mình. Làn da trắng sữa đã bị nhiễm màu hồng non, tóc mái nơi thái dương thấm mồ hôi, đôi mắt ngập nước ướt đẫm, hơi thở thở ra cũng nóng hổi, cực kỳ… quyến rũ.

“Dì Minh bảo tôi chăm sóc em thật tốt. Em thành ra thế này chẳng phải khiến tôi phụ sự kỳ vọng của dì hay sao.”

Dì Minh trong miệng Giang Viễn chính là người mẹ yêu quý của Bùi Minh Ưu. Cha của cậu họ Bùi, mẹ của cậu họ Minh, tên cậu mang theo họ của hai người, còn Ưu là chỉ sự kỳ vọng của cha mẹ vào cậu, và cậu vĩnh viễn là đứa con giỏi nhất, ưu tú nhất trong lòng bọn họ.

Khi Bùi Minh Ưu nghe được lời này, không biết vì sao lại có ngọn lửa cháy bừng lên:

“Ai mượn anh chăm sóc, chẳng phải anh chỉ lớn hơn tôi một tuổi sao, ai cần anh quan tâm tôi mọi nơi mọi chốn chứ. Mẹ tôi là mẹ tôi, tôi là tôi, bà ấy bảo anh làm gì anh liền làm gì hả, anh từng hỏi ý kiến tôi chưa?”

Nếu không phải tình cảm hai gia đình rất tốt, nếu không phải mẹ của Giang Viễn thích cậu, nếu không phải mẹ cậu bảo Giang Viễn chăm sóc cậu, có lẽ Bùi Minh Ưu cậu đây cũng giống hệt như những người khác, cũng bị Giang Viện loại bỏ ở bên ngoài vòng tròn của mình.

Giang Viễn… Mỗi lần anh đều nhường nhịn cậu chỉ vì mặt mũi của mẹ cậu và dì, thu dọn bãi chiến trường cậu gây ra, làm điều anh không muốn làm. Anh cho rằng cậu cần lắm sao, cậu không thèm quan tâm đâu. Mỗi lần nhìn thấy Giang Viễn như vậy, Bùi Minh Ưu sẽ cảm thấy bản thân chỉ là đứa con ghẻ, một rắc rối to lớn, trong lòng càng thấy bực bội tức giận.

Cần gì phải làm thế, anh lại không thích ở cạnh tôi, cần gì phải nghe lời mẹ tôi nói. Chỉ cần anh nói rõ ràng thì bà ấy cũng sẽ không để ý. Hai người bọn họ có thể rời khỏi trói buộc, anh ấy không cần lo lắng cho mình nữa, mà mình cũng có thể không cần tiếp tục… cầu mong xa vời.

Giang Viễn yên lặng không nói chuyện, dường như đã quen với việc Bùi Minh Ưu thường xuyên động kinh rồi phát giận. Anh dùng ngón tay đo độ nóng đằng sau gáy cậu, phát hiện ra nhiệt độ ở đó cao đến bỏng tay. Lúc này Giang Viễn mới ngửi thấy vị nước nho ngọt thanh cuồn cuộn trong phòng.

Alpha như suy nghĩ điều gì đó, dò hỏi:

“Em làm đổ nước nho à?”

Bùi Minh Ưu trợn trắng mắt.

“Không hề!”

Mỗi lần cậu tức giận với Giang Viễn, anh đều không nói tiếp hoặc nói sang chuyện khác, dù muốn cãi nhau một trận cũng không được, khiến một mình cậu mắc nghẹn còn tùi thân.

Cảm giác ngón tay Giang Viễn chạm vào một chỗ thịt mềm đằng sau cổ, Bùi Minh Ưu đột nhiên run rẩy.

“Đừng sờ vào…”

Ngón tay hơi lạnh của Alpha chạm vào nơi nóng bỏng kia, một cảm giác khát cầu và run rẩy chợt dâng lên từ sâu trong đáy lòng khiến Bùi Minh Ưu vừa cảm thấy sợ hãi lại xa lạ.

Đột nhiên, nơi giữa chân ngứa ngáy bắt đầu hơi đau đớn. Bùi Minh Ưu nhíu mày, dưới thân trào ra một tia chất lỏng, mùi quả nho ngọt ngào trong không khí càng đậm hơn trước.

Bùi Minh Ưu nắm chặt lấy ống tay áo của Giang Viễn, đôi mắt như mèo con bị kinh sợ, trừng to.

“Giang, Giang Viễn! Phía dưới của tôi… Kỳ lạ quá!”

Vừa đau vừa ngứa, còn có cảm giác sung sướng tê dại, lúc hai chân khép lại thì cảm nhận được xúc cảm không hề giống như trước đây.

Trong lòng Giang Viễn đã có suy đoán, thấy cậu như vậy thì hạ giọng bảo:

“Để tôi xem giúp em?”

Mặt Bùi Minh Ưu đỏ bừng.

“Tôi tự xem!”

Cậu giãy giụa đứng dậy, muốn tự mình đi nhưng lại ngã vào lòng ngực Giang Viễn lần nữa. Ngực cậu phập phồng rất mạnh. Đáng ghét quá, một tí sức lực cũng không có, bên dưới nóng quá, ướt nhớp quá… Không biết có phải chảy máu không nữa.

Giang Viễn ngửi mùi quả nho ngọt ngào tràn đầy trong không khí, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm.

“Nghe lời, mình em không kiểm tra được đâu.”

Bùi Minh Ưu nghiến răng. Hai người bọn họ còn cùng nhau tắm lúc còn nhỏ mà, kệ đi, đều là nam cả, để anh ấy nhìn một cái có sao đâu. Bùi Minh Ưu nhắm mắt lại, từ xoang mũi tràn ra một tiếng “Ừ” mơ hồ, tỏ vẻ mình đồng ý.

Giang Viễn nhìn đôi lông mi thật dài đang run rẩy của người trong lòng mình, đôi môi cũng mím chặt, thịt môi vốn no đủ bị cắn bởi răng cửa trắng bóng, vừa nhìn là biết cậu đang hồi hộp. Khóe môi của Giang Viễn hơi cong lên, nhỏ đến mức khó có thể phát hiện ra. Anh cẩn thận cởi quần Bùi Minh Ưu, tách hai chân cậu ra.

Thứ đập vào mắt đầu tiên là một cây dương vật xinh đẹp thanh mảnh, mang màu hồng phấn nhàn nhạt, lông mu cũng thưa thớt màu nhạt, cực kỳ tinh xảo như muốn anh cầm lên thưởng thức. Hô hấp của Giang Viễn trở nên nặng nề hơn, lại nhìn xuống dưới. Chỉ thấy ở giữa ngọc hành và cúc huyệt nhỏ hẹp non hồng lại có một khe thịt đang khép kín. Thịt đế nho nhỏ hơi nhọn lộ ra bên ngoài, phía dưới đang chảy nước dịch trong suốt không ngừng.

Hô hấp của Giang Viễn cứng lại. Anh chưa từng nhìn thấy, nhưng cũng đoán được đây hình như là bộ phận sinh dục của nữ. Phát sốt, sau cổ nóng lên, vị ngọt trong không khí, bộ phận đột nhiên xuất hiện… Tất cả đều đang nói lên rằng Bùi Minh Ưu đã phân hóa thành một Omega nam tính.

Một năm trước lúc Giang Viễn phân hóa, lúc đó toàn thế giới cũng vừa bắt đầu nghiên cứu về sự phân hóa bất chợt kỳ lạ này. Mỗi người Alpha hay Omega đều phải tham dự vào kế hoạch nghiên cứu của viện nghiên cứu ABO. Việc này là việc nhân đạo và có thù lao, Giang Viễn cũng đi mấy tháng.

Lúc sau nhờ tư liệu nghiên cứu nên cũng dần phát minh ra thuốc ức chế và bán công khai. Việc phân hóa cũng dần trở nên bình thường, còn phổ cập khoa học kỹ càng tỉ mỉ với mỗi thanh thiếu niên hiện tại. Mỗi người khi đối mặt với sự phân hóa của bản thân cũng có thể bình tĩnh, dựa vào tài liệu của viện nghiên cứu để tự xử lý.

“Anh xem xong chưa vậy?”

 Bùi Minh Ưu không mở mắt, cậu không muốn đối mặt trực tiếp với cảnh tượng xấu hổ thế này, véo cánh tay Giang Viễn một cái.

Giang Viễn lại chuyển ánh mắt lên mặt cậu.

“Bùi Minh Ưu, bên dưới của em nứt ra một hoa huyệt nhỏ.”

Trong nhất thời Bùi Minh Ưu không bắt bẻ Giang Viễn lại nói ra lời nói thô tục như vậy, lòng cậu chỉ còn sự khiếp sợ. Rốt cuộc trong lòng cậu Giang Viễn giống như bầu trời không hề nhiễm phàm trần. Cậu nhịn không nổi mở mắt ra nhìn người trước mắt.

Biểu tình của Giang Viễn… có hơi đáng sợ. Bùi Minh Ưu cảm thấy toàn thân tê dại, không dám nhìn thẳng đôi mắt anh.

“Cái gì thế? Anh nói gì vậy, anh để tôi tự nhìn xem.”

Giang Viễn lấy một cái gương lại gần đặt giữa hai chân cậu. Lúc này Bùi Minh Ưu được tận mắt nhìn thấy huyệt non vừa mọc ra, hơi há hốc miệng:

“Đây… Sao lại thế này?”

Nhất định là cậu đang nằm mơ rồi, cậu không phải là nam sao, sao đột nhiên lại có hoa huyệt.

Thông qua gương, Giang Viễn nhìn chằm chằm vào huyệt nhỏ non nớt vừa mới ra đời, ánh mắt lấp lánh.

“Em phân hóa thành Omega nam tính. Omega nam tính sẽ mọc ra âm đạo, niệu đạo nối liền với khoang sinh sản, cửa sinh sản tương tự bộ phận sinh dục của nữ giới, thế nhưng nhỏ hơn một chút.”

 Bùi Minh Ưu vươn tay chạm vào huyệt thịt nho nhỏ, thân thể run lên rên rỉ một tiếng. Trời ơi, sao vừa chạm nhẹ vào đã chảy nước, phần bên trong đùi cũng ướt đẫm, lầy lội không chịu nổi, cảm giác quá kỳ quái.

Cậu không nhìn thấy được ánh nhìn trân trân tựa như sói đói của Giang Viễn, như thể muốn nuốt chửng người vào trong bụng. Chỉ là đột nhiên cậu nhớ tới lúc này trong phòng không chỉ có mình cậu nên muốn khép chân lại, tay túm lấy chăn.

Nhưng động tác của người kia càng nhanh hơn. Ngón tay thon dài tràn đầy sức lực sờ vào huyệt nin, đẩy ra hai mảnh thịt cánh nhéo lên thịt đế nhòn nhọn nhẹ nhàng xoa bóp.

“Ưm!” Bùi Minh Ưu giật bắn người, mềm mại ngã lên vai Alpha. “Giang Viễn, đừng mà…”

Tay ở giữa chân vẫn còn đang quấy đảo. Lòng bàn tay thô ráp của Alpha ác liệt ấn lên âm đế mẫn cảm nhất rồi cọ xát, khiến thịt viên nho nhỏ xoa nắn đến sưng huyết dựng thẳng lên. Ngón tay lại trượt xuống dưới sờ đến cửa huyệt ướt mềm, đâm vào chọc ra thịt môi và hoa hạch. Cái miệng nhỏ ở giữa vì bị kích thích quá mãnh liệt nên tách ra một cái khe, đứt quãng phun ra nước.

Đại não của Bùi Minh Ưu trống rỗng. Cậu không biết vì sao Giang Viễn sẽ… chơi huyệt nhỏ mới mọc ra của cậu như vậy. Chỉ là cảm giác sung sướng khi bị Alpha xoa huyệt khiến bắp đùi cậu run rẩy không ngừng, cả người dán lên cổ Giang Viễn, thở dốc một cách tinh tế, thường xuyên phát ra âm thanh nức nở.

“Giang Viễn, Giang Viễn…… Đừng mà……”

Ngón chân Bùi Minh Ưu cuộn tròn lại rồi lại nhấc lên trên. Cậu nắm lấy cổ tay Giang Viễn muốn kéo đôi tay đang làm loạn của anh ra, nhưng khi vừa nói câu đó thì ngón tay của Giang Viễn đã niết cửa huyệt chảy xuống hoa đế, ấn mạnh xuống.

 “A! A a……”

Đầu tiên Bùi Minh Ưu dựng thẳng eo lên, đôi môi khẽ nhếch, đầu lưỡi ửng đỏ bất giác thè ra, sau đó thẳng sống lưng chống lên bả vai Giang Viễn nhỏ giọng rên ngâm, trong mắt đã ngập lệ. Thịt huyệt bên dưới run rẩy, cửa huyệt phun ra lượng lớn hoa dịch, hai mảnh mu lại khép lại thành khe nhỏ, chỉ có thịt đế là ngẩng lên không thể co lại được.

Giang Viễn nhẹ nhàng vỗ về lưng của người trong lòng ngực để cậu có thể dần dần bĩnh tĩnh lại. Tin tức tố mùi quả nho trong không khí càng ngày càng nồng đậm. Hầu kết của Alpha lăn lộn lên xuống. Cảnh tượng hoạt sắc sinh hương vừa rồi thực sự kích thích anh. Lều trại ở đũng quần nhô cao lên, để ở sườn eo của Bùi Minh Ưu, khó có thể bỏ qua.

Bùi Minh Ưu dần phục hồi tinh thần, nhớ đến bản thân bị Giang Viễn làm cho bắn nước tung tóe còn khóc lóc thì tức giận đến mức cắn một miếng lên vai anh.

“Tôi bảo anh đừng sờ anh còn sờ vào! Hu hu, anh khiến tôi biến thành như thế này. Anh bắt nạt tôi, tôi phải mách…”

Hai chữ “dì Dương” bị cậu nuốt vào trong bụng. Dì Dương là mẹ của Giang Viễn, từ trước đến nay đều thương cậu như thương con của mình. Bởi vì Bùi Minh Ưu đột nhiên nhớ tới mình bị Giang Viễn sờ huyệt đến phát khóc thì phải mách phụ huynh như thế nào được chứ. Đâu thể nói là con trai của dì dùng tay khiến con lên đỉnh, sướng đến phát khóc. Người này quá đáng ghét mà. Bùi Minh Ưu trừng mắt liếc nhìn Giang Viễn.

Tâm tình của Giang Viễn rất tốt, anh sờ cổ cậu, cảm giác độ ấm đã hạ xuống một ít.

“Ngoan ngoãn chút đi, làm như vậy em có thể phát tiết. Nếu mặc kệ để em cứ sốt thế thì khả năng sẽ làm tin tức tố hỗn loạn, rất rắc rối. Em xem có phải không nóng như trước nữa không?”

Kỳ thực chỉ cần uống thuốc ức chế hoặc tiêm một mũi thuốc ức chế là được. Thuốc ức chế thường ăn khi đoán được trước khi kỳ động dục xảy ra, tránh cho sự tăng nhiệt độ, mất sức và rối loạn tin tức tố trong kỳ động dục. Mũi tiêm ức chế thì có tác dụng khẩn cấp, có thể làm giảm bớt tin tức tố của Omega khi đang động dục. Còn có một phương pháp nữa là để Alpha cắn vào tuyến thể ở phía sau cổ, tạm thời đánh dấu để ngăn chặn kỳ động dục, an ủi Omega.

Chẳng qua, trong lòng Giang Viễn buồn cười, chắc chắn bé Omega ngốc nghếch vừa mới phân hóa không biết điều đó rồi.

Quả nhiên, Bùi Minh Ưu cái hiểu cái không hỏi lại.

“Hả, đúng không thế? Viện nghiên cứu nói với anh hả? Nhưng không phải anh là Alpha sao?”

Giang Viễn bất đắc dĩ đáp:

“Quyển sách [Những điều bạn cần biết về ABO] chẳng phải phát miễn phí à, em không đọc ư? Bên trong có giảng kỹ về điều đó đấy.”

Bởi vì bản thân không phân hóa nên Bùi Minh Ưu cho rằng mình là một Beta, vậy nên cũng chẳng đi tìm hiểu tri thức về ABO. Hiện tại Giang Viễn nói vậy cậu có chút ngượng ngùng.

“Tôi không đọc, tôi nào biết mình sẽ phân hóa thành Omega chứ.”

Thế nhưng cậu vẫn nói một cách đúng tình hợp lý.

“Anh là biết là được mà, không phải anh nói đã đồng ý với mẹ tôi sẽ chăm sóc tôi sao!”

Giang Viễn cười khẽ.

“Được, thế nhưng còn phải đi kiểm tra cái đã. Em không thể cứ thế này ra rồi đi ra ngoài được, để anh đánh dấu tạm thời, sau đó đưa em đi bệnh viện nhé?”

Đối với tạm thời đánh dấu Bùi Minh Ưu nhớ là chỉ cần cắn một cái sau cổ là xong, cậu chẳng thấy có vấn đề gì cả.

“Vậy anh làm đi.”

Omega thuận theo cúi đầu xuống, lộ ra cần cổ trắng nõn thon dài. Tuyến thể mềm mại tựa như bánh ngọt ngon nhất thế giới này, tải ra hơi thể mê người như thế, ngoan ngoãn đến thế. Giang Viễn chậm rãi lại gần, môi mỏng chạm vào thịt mềm sau cổ, nhẹ nhàng liếm mút một cái, sau đó cắn thẳng vào tuyến thể.

Bùi Minh Ưu cắn môi. Sao lại thế này, không phải chỉ là cắn một cái sau cổ thôi sao, sao lại kỳ quái đến thế…

Cảm giác tê dại từ sau cổ truyền ra toàn thân. Dường như cậu đã mất đi năng lực động đậy, giống như con mồi bị thợ săn cắn trong miệng, khi bị rót tin tức tố vào trong như thể đã hoàn toàn nằm trong tay người khác, nhận sự khống chế và chiếm hữu của người đó.

“A ưm…”

Bùi Minh rên một tiếng. Thanh âm nũng nịu mềm mại đến bản thân còn bị dọa sợ nhảy dựng lên khiến đôi mắt Alpha đỏ lừ, miệng càng không để ý đến tình cảm rót thêm nhiều tin tức tố hơn, khiến cả người Omega nhuộm đẫm hương vị của mình. Sau khi hoàn thành đánh dấu tạm thời, tuyến thể non mềm yếu ớt sau cổ của Omega cũng đỏ bừng lên, bên trên còn có dấu răng rõ ràng. Giang Viễn dịu dàng liếm láp để trấn an.

Cảm giác đâm thủng tuyến thể của Omega quá tuyệt vời, đặc biệt là người trước mắt lại là người mình tơ tưởng ngày đêm. Tuyến thể thơm ngọt mềm mại, tin tức tố ngọt lành ngon miệng khiến Alpha lại muốn cắn thêm mấy miếng, hoàn toàn để lại dấu vết của bản thân trên người cậu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc