Cong Mông Lên Chút Nữa

Chương 1: “Một ngày cậu nhắc đến Giang Viễn tám trăm lần, không biết còn tưởng rằng cậu thích anh ta

Trước Sau

break

Bùi Minh Ưu vừa vào ký túc xá thì gặp luôn Giang Viên vừa đi ra khỏi phòng tắm. Giang Viễn để trần thân trên, làn da màu lúa mạch chắc nịch cường tráng, trên cổ vắt một chiếc khăn lông, một giọt nước từ trên khuôn mặt góc cạnh của anh lăn dọc xuống dưới, nhỏ vào khe rãnh ở giữa của cơ bụng sáu múi gồ lên.

Bùi Minh Ưu thực sự hâm mộ lại cũng ghen tị với vóc dáng này. Cho dù cậu có đi tập thể hình cũng chỉ luyện được lớp cơ bụng mỏng, đi tắm đen, dù phơi sắp cháy da cũng không thể nhuộm được màu da màu mật tràn đầy hương vị đàn ông như vậy.

Giang Viễn thường xuyên rèn luyện trong ký túc xá, mỗi lần nhìn Bùi minh Ưu luôn cảm thấy đây là sự khinh thường rất lớn đối với cơ thể của mình. Vậy nên cậu luôn bới lông tìm vết lúc Giang Viễn tập thể hình.

Lần nọ khi Giang Viễn tập plank, Bùi minh Ưu đi ngang qua, biết rõ là anh tập rất chuẩn nhưng vẫn cố ý cười nhạo:

“Chưa ăn cơm à? Cong mông lên chút đi.”

Vừa dứt lời thì cậu thấy Giang Viễn ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cậu. Tuy Bùi Minh Ưu thích khiêu khích anh, nhưng lại sợ Giang Viễn “xử lý” mình, nên chạy lập tức ù té chạy.

Bởi thế cậu lại nhớ đến chuyện từ nhỏ đến lớn Giang Viễn luôn là “con nhà người ta”. Tất cả những người đồng lứa với bọn họ đều kính trọng có phần xa cách với Giang Viễn. Chỉ có mình cậu, bởi vì mẹ của hai gia đình là bạn thân thiết nên cậu cũng bị bắt trói lại với Giang Viễn, bị Giang Viễn vượt xa ở mọi phương diện.

Lúc học tiểu học bọn họ làm thiệp chúc mừng cho cha mẹ, Bùi Minh Ưu chỉ biết vẽ mấy bông hoa linh tinh, Giang Viễn đã biết làm loại thiệp hình ảnh dựng lập thể. Lúc vào cấp hai, hai gia đình cho con trai đi học Tán Đả, trừ phi Giang Viên nhường thì Bùi Minh Ưu không bao giờ có thể đánh bại anh.

Lên cấp ba, bởi vì Bùi Minh Ưu không muốn cùng lớp với Giang Viễn nên cho dù thành tích khoa học tự nhiên của cậu khá tốt nhưng cậu vẫn chọn khoa Văn. Sau đó bị Giang Viễn đánh một trận, uy hiếp cậu không chọn tử tế sẽ nói với mẹ cậu. Tất nhiên là anh đánh vào nơi có nhiều thịt nhất trên người Bùi Minh Ưu rồi.

Bảo là đau thì không quá đau, nhưng khiến Bùi Minh Ưu tức giận đến la ó om sòm, cuối cùng vẫn khuất phục trước uy hiếp báo cáo với người lớn trong nhà, rưng rưng nước mắt chọn khoa học tự nhiên, lại cùng lớp với Giang Viễn lần nữa.

Mãi đến khi vào đại học, hai người vẫn cùng một trường nhưng may sao không cùng một chuyên ngành. Vậy nhưng người trong nhà lại cũng là bạn cùng trường với hiệu trưởng trường này, còn từng quyên góp một tòa nhà thư viện. Vỗ tay quyết định luôn, hai đứa con trai của bọn họ thân thiết như thế thì nên ở cùng một ký túc xá luôn đi. Bùi Minh Ưu lại bị đóng gói đưa đến bên cạnh Giang Viễn một lần nữa.

Tên Giang Viễn này trời sinh ra để khiến cậu tức chết đây mà.

Bùi Minh Ưu nhìn Giang Viễn lấy một cái áo thun trắng từ trong tủ quần áo ra, bên trên chỉ in hai chữ mẫu, toàn thân có vẻ thanh tân sáng láng, ngọc thụ lâm phong, không khỏi đá xéo:

“Chiều nay, Giang đại giáo thảo(1) của chúng ta tham dự một trận bóng rổ, như thế kiểu gì cũng thêm một đống fanboy fangirl nhỉ?”

Giang Viễn lại là khẽ cười : “Sao có thể sánh bằng Bùi giáo hoa(1) của chúng ta?”

Mặt Bùi Minh Ưu lập tức xị ra. Việc này bắt đầu từ lúc bọn họ đi quân sự ở năm nhất, các đàn anh đàn chị khóa trên của câu lạc bộ văn nghệ phải làm báo chủ đề về tập huấn quân sự. Lúc lựa chọn người để chụp ảnh, từ một đống những bức ảnh khác nhau lại nhanh chóng tìm được mấy bạn nam thanh nữ tú của lớp sinh viên mới, hai người bọn họ là một trong số đó.

Giang Viễn mày kiếm mắt sáng, dáng người đĩnh bạt, trên diễn đàn lập tức trao danh hiệu giáo thảo mới cho anh. Sau này Giang Viễn đạt được giải quốc gia, giải của viện, ra ngoài tham gia thi đấu cũng gặt nhiều thành tích, lúc này cái danh hiệu giáo thảo mới được nhiều người công nhận.

Mà Bùi Minh Ưu, bất kỳ ai từng gặp cậu đều sẽ khen một câu đứa nhỏ này lớn lên thật xinh đẹp. Làn da là màu trắng sữa trong suốt, cho dù phơi nắng lúc đi tập quân sự cũng không bị đen đi. Đôi mắt hoa đào lúng liếng rực rỡ, lông mi dày còn cong, có cảm giác như có luôn kẻ mắt. Khóe miệng cậu trời sinh đã hơi cong lên, đôi môi no đủ hồng nhuận, trông có vẻ đa tình tươi sáng.

Vào tiệc tối mừng người mới, Bùi Minh Ưu bị chọn lên biểu diễn một tiết mục. Chỉ bằng một bài múa kiếm phiên nhược kinh hồng, diễn đàn trong trường lập tức có một đống bài post của đám nam sinh hổ lang không ngừng gọi vợ ơi, liếm nhan sắc liếm eo, liếm chân, cái danh hiệu giáo hoa cũng rơi lên người cậu.

Sau khi Bùi Minh Ưu biết điều này thì dậm chân, nhưng đâu thể vọt lên diễn đàn để báo cáo người khác. Dù sao xét đến cùng bọn họ vẫn đang khen cậu.

Ngược lại Giang Viễn lại không vui tí nào. Một ngày sau thì topic “[Tinh] Vào đây để động lòng! Ảnh chi tiết chất lượng cao của Bùi mỹ nhân biểu diễn “Tam Than”” cũng bị xóa

Bùi Minh Ưu thấy vậy thì cũng không để ý đến những lời cực kỳ “R18+”, dù sao Giang Viễn không vui thì cậu sẽ thấy vui.

Có một khoảng thời gian Bùi Minh Ưu cực kỳ đắc chí. Cậu nghĩ rằng Giang Viễn xóa thiệp kia là vì bị cậu đoạt đi sự nổi bật. Dù sao cậu cũng biết trình độ máy tính của Giang Viễn rất tốt, nên mỗi ngày đều tỏ ra “tôi cực kỳ khoan dung với anh đó” khi nhìn thấy Giang Viễn. Chẳng qua khi bị gán cho danh hiệu này, đặc biệt là lúc Giang Viễn gọi thì cậu sẽ rất khó chịu.

Trong lòng của Bùi Minh Ưu vẫn cảm thấy đàn ông giống như Giang Viễn mới đẹp trai, phù hợp với thẩm mỹ của cậu, tuy rằng cậu vẫn chưa từng thừa nhận điều này.

Bùi Minh Ưu không biết rằng bộ dáng tức giận phồng mang trợn má của mình càng khiến người khác muốn trêu đùa cậu. Giang Viễn lấy một lọ nước có ga từ trong từ lạnh nhỏ ở ký túc xá, dán vào mặt cậu, lạnh đến mức Bùi Minh Ưu run rẩy. Khi cậu tập trung nhìn vào mới thấy lọ nước có ga kia là cậu mua, là vị nho mà cậu thích!

“Đây là nước của tôi!”

Bùi Minh Ưu nhào lên muốn đoạt lại, Giang Viễn lại nâng lên cao hơn khiến cậu không với tới. Bùi Minh Ưu cắn răng nhảy lên người Giang Viễn, hai chân quặp vào eo của anh, nhào lên bắt lấy lọ nước ga của cậu.

A a a đáng giận quá, chiều cao của mình lại bị Giang Viễn xem thường!

Hai thân thể ấm áp va vào nhau, người ở bên trên còn không ngừng cọ xát, vài lần lay động khiến suýt chút nữa mặt hai người đã chạm đến nhau.

Giang bị cậu làm vài pha như thế, sắc mặt hơi mất tự nhiên. Lọ nước có ga bị Bùi Minh Ưu cướp lại, vậy nên anh vội nhẹ nhàng đẩy người đang dính trên người mình ra.

Bùi Minh Ưu dương dương tự đắc cầm lọ nước, liếc xéo anh một cái:

“Chiều cao của Alpha cao quá nhỉ!”

Một năm trước, cơ thể của toàn bộ mọi người trên thế giới đều xuất hiện sự thay đổi, ngoại từ trẻ nhỏ và những thiếu niên chưa trưởng thành. Sau khi các chuyên gia nghiên cứu thì ngoại trừ hai giới tính nam nữ, con người còn có thêm giới tính phân loại Alpha, Beta, Omega.

Năng lực của Alpha cực kỳ nổi bật, là tinh anh của tất cả các lĩnh vực, tố chất thân thể ở toàn bộ các phương diện đều xuất sắc hơn trước đây. Omega cũng như vậy, chẳng qua điểm kỹ năng của hai người ở hai phương diện khác biệt. Người trước là quân sự, xây dựng, thương nghiệp, còn người còn lại càng có thiên phú ở mặt nghệ thuật, văn học, y học, tất nhiên điều này cũng không phải tuyệt đối.

Đồng thời, Alpha là nữ cũng có thể khiến người mang thai, nam hay nữ Omega đều có khả năng sinh dục. Lúc ấy khi kết luận này vừa được công bố thì toàn thế giới đều khiếp sợ. Omega là nam thì rất hiếm thấy, mỗi người đều là danh nhân trên mạng, song hành với Alpha là nữ được các cư dân mạng tôn xưng là những kho báu quý giá nhất của thế kỳ này. Những người gọi nữ A “Chị đẹp chịch em” hoặc gọi nam O “Vợ ơi cho ta” nhiều như nhau.

Giang Viễn phân hóa thành một Alpha. Những người phân hóa đều sẽ phát sốt. Lúc ấy anh đang đứng trước mặt Bùi Minh Ưu, đột nhiên gục đầu ngã quỵ xuống khiến Bùi Minh Ưu sợ chết khiếp vội vàng gọi một người bạn khác là Cù Tinh Dương đưa Giang Viễn đi phòng y tế. Vậy nhưng khi biết Giang Viễn phân hóa thành Alpha thì cậu lại khôi phục tình trạng “cái mũi không phải là mũi, đôi mắt không phải đôi mắt” với Giang Viễn.

Sau khi biến thành Alpha, khí chất của Giang Viễn cũng càng trở nên xuất sắc hơn, chiều cao 1m85 của anh đã tăng lên thành 1m9, lấy chiều cao 1m78 của Bùi Minh Ưu khi đứng bên cạnh anh trở nên thực sự nhỏ xinh. Từ đấy chiều cao thành một điều Bùi Minh Ưu không muốn nhắc tới.

Giang Viễn không nói chuyện, xoay người sang chỗ khác không nhìn Bùi Minh Ưu nữa. Động tác thu dọn của anh nhanh hơn trước. Bùi Minh Ưu thấy vậy thì không vui lắm.

“Anh làm gì vậy, tôi chỉ đùa với anh chút thôi mà. Thôi thôi, anh muốn uống thì uống đi, cho anh đó được chưa?”

Nói, cậu nhét lọ nước có ga và tay Giang Viễn, nhấp miệng ra ngoài ban công.

Giang Viễn nhìn lọ nước trong tay, yên lặng thở dài một tiếng. Nếu Bùi Minh Ưu nhìn kỹ anh hơn sẽ phát hiện phía dưới quần rộng thùng thình kia đã có một túp lều nhô lên trên.

Mấy động tác vừa rồi khiến dục vọng mà anh cưỡng chế bao lâu nay quay cuồng bốc lên, suýt chút nữa khiến Bùi Minh Ưu phát hiện ra. Giang Viễn đóng mắt, để bản thân bình tĩnh lại.

Tuyệt đối không thể để Bùi Minh Ưu phát hiện ra tình cảm của mình đã là chuyện quan trọng nhất trong lòng Giang Viễn.

Bùi Minh Ưu lấy quần áo của mình vào, khi trở về đã không thấy bóng dáng của Giang Viễn. Cậu nhìn thấy lọ nước ga vẫn đặt trên bàn tự nhiên buồn bực.

Chỉ là cướp một lọ nước của anh thôi mà, cũng không phải không cho anh uống.

Bùi Minh Ưu ném lọ nước ga vô tội vào thùng rác trống không. Có lẽ lúc ra ngoài Giang Viễn đã mang cả túi rác đi đổ. Cậu lấy di động lạch cạch gõ tin nhắn cho Cù Tinh Dương để than mấy chuyện của Giang Viễn, còn miêu tả kỹ càng từng biểu tình và động tác của anh.

Lúc nghe thấy thông báo tiếng 99+ tin nhắn thì Cù Tinh Dương nhìn thoáng qua di động, không ngoài dự đoán, tin này là của bài tập về nhà hằng ngày của Bùi Minh Ưu: phê phán Giang Viễn một cách đa dạng. Cậu ta bó tay nhanh chóng nhìn lướt qua từng tin, nhắn một câu quen thuộc: Ôm ôm Bùi Tiểu Ưu, tên đại ma vương Giang Viễn quá xấu xa rồi!

Kỳ thực là người đứng xem, Cù Tinh Dương cảm thấy những ân oán giữa hai người kia hoàn toàn có thể dùng một câu để miêu tả: “người muốn cho kẻ muốn nhận”. Nói thật tuy cậu ta càng thân thiết với Bùi Minh Ưu hơn, nhưng Cù Tinh Dương cảm thấy cách Bùi Minh Ưu đối xử với Giang Viễn có những lúc khiến người khác... không thể chấp nhận nổi. Vậy nhưng Giang Viễn lại vẫn nuông chiều cậu. Đến cả người tự xưng là thông minh tuyệt đỉnh như Cù Tinh Dương cũng không thể hiểu nổi hai người này.

Nhận được sự hồi đáp đúng ý mình, tinh thần của Bùi Minh Ưu dâng lên, bắt đầu liệt kê tất cả những lỗi lầm của Giang Viễn vào cuối tuần này với Cù Tinh Dương, một hai ba... Trong đó thậm chí có cả việc lúc giúp cậu mua trà sữa quên bỏ thêm đậu đỏ.

Khóe mắt của Cù Tinh Dương giật giật vài cái, chân thành thực lòng nhắn một tin: Mỗi ngày cậu đều nhắc đến Giang Viễn hơn tám trăm lần, người không biết còn nghĩ rằng cậu thích anh ta đấy.

Sau khi đọc được tin Bùi Minh Ưu lập tức dựng lông: Ai thích anh ta! Cù Tinh Dương! Có thể ăn cơm thiu, nhưng không thể nói linh tinh như vậy!            

Người ở trong hiện thực lại không tự chủ được nhớ đến dáng vẻ của Giang Viễn hơi rũ mi nhìn cậu. Đôi mắt luôn trầm tĩnh thâm thúy mang theo rất nhiều cảm xúc khó hiểu nhìn cậu. Lúc này trên mặt cậu cũng hiện ra một lớp ửng hồng mỏng chính bản thân cũng chưa phát hiện ra.

Cù Tinh Dương: Cậu cứ tìm kiếm hai từ “Giang Viễn” trong lịch sử trò chuyện của hai đứa mình mà xem, không phải bốn chữ số thì phải hơn trăm tám chục câu có liên quan đến nó.

Cù Tinh Dương: Từ khi chúng ta vài hai đại học khác nhau, chủ đề của mình với cậu chỉ có Giang Viễn à? Bùi Tiểu Ưu, cậu làm mình thất vọng quá T_T.

Bùi Minh Ưu: [ chậm đã cậu nghe tớ bao biện.jpg]

Nội tâm của Bùi Minh Ưu hơi áy náy. Lúc nghỉ hè Giang Viễn chọn học hai bằng song song, đi học ở trường. Cậu muốn cạnh tranh với Giang Viễn, quay lại bảo mẹ đưa mình đi trại hè tiếng Anh, Cù Tinh Dương gọi cậu n lần cũng không thể gọi cậu ra.

Xác thực sau khi lên đại học, cậu ít khi đi cùng nhóm bạn “tồi”  Cù Tinh Dương. Bùi Minh Ưu vội nhắn tin bằng giọng nói qua:

“Được rồi được rồi, mình biết sai rồi. Quốc khánh tụ tập nhé? Tiểu Tinh Tinh Tinh ngài đại nhân có đại lượng, tha thứ cho mình lần này đi.”

Ngay sau đó tin nhắn giọng nó đầy phẫn nộ của Cù Tinh Dương cũng gửi qua.

“Đừng ghê tởm mình Bùi Tiểu Ưu! Cậu có tin là mình sẽ thông báo cho mọi chốn tên cún cơm của cậu không hả! Để cho người khác biết một tên đàn ông có tên cún cơm là Bối Bối!”

Sau khi Bùi Minh Ưu và Cù Tinh Dương thương tổn lẫn nhau xong, lại lập kế hoạch happy cho kỳ nghỉ, tâm tình cũng khá hơn trước, cúi đầu nhìn lọ nước ga trong thùng rác, lại nhặt nó lên.

“Hừ, thôi, Giang Viễn đáng ghét, nhưng nước ga có tội tình gì.” Bùi Minh Ưu đặt nước có ga lên bàn mình, lấy một lọ mới bỏ lên bàn Giang Viễn, lẩm bẩm.

“Bảo cho anh là cho anh, tôi cũng đâu keo kiệt thế.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc