Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 23

Trước Sau

break
[Ồ, tôi mù chữ, không có hiểu.]

Cố Doanh Tâm ngượng ngùng rụt tay lại, Cố Cửu Tư thì mặt mày tối sầm, gằn giọng trách mắng: “Tâm Tâm đã nói chuyện nhẹ nhàng với em như vậy, em còn thái độ kiểu gì thế hả?”

“Anh hai, em nghe nói Nhan Tranh chỉ học đến tiểu học, không biết nhiều chữ cũng đáng thương lắm, anh đừng giận cô ấy nữa.”

Nhìn đi, sao anh ta lại có một cô em gái vừa lương thiện vừa biết nghĩ cho người khác đến vậy?

Lại nhìn sang Nhan Tranh! Không nói được mà còn đá đểu người khác, nếu cô mà biết nói thì không biết còn cay nghiệt cỡ nào. Theo anh ta thấy, câm như vậy lại hay!

Cố Doanh Tâm liếc thấy Nhan Tranh không đeo túi, trong lòng lại càng khinh bỉ.

Cô ta nghĩ, chắc nhà họ Tư thấy cô gái nhà quê này chỉ xứng đeo mấy cái túi đi chợ mười mấy đồng, đến cả cái túi xịn cũng không buồn mua cho.

Cô ta cố tình kéo chiếc túi nhỏ màu hồng phấn của Hermès ra trước ngực, giả vờ phiền muộn.

“Em đã nói với mẹ là cái túi này nhỏ xíu, không đáng hai trăm ngàn đâu. Nhưng mẹ cứ nói chỉ cần em thích là được, mắc công em cầm tài liệu đấu giá thấy vướng víu.”

Cố Cửu Tư cưng chiều xoa đầu cô ta.

“Tối nay trong buổi đấu giá có mấy chiếc túi nữ phiên bản giới hạn, Tâm Tâm thích cái nào, anh hai mua cho.”

“Cảm ơn anh hai, anh hai thương em nhất!”

Nhan Tranh thật sự không muốn nhìn hai người bày trò khoe mẽ nữa. Giả tạo đến mức làm người ta buồn nôn!

Thế mà Cố Doanh Tâm còn cản cô lại, làm bộ tốt bụng giơ cuốn tài liệu trong tay ra trước mặt cô.

“Nhan Tranh, nếu cô không đọc được chữ trong cuốn tài liệu này có thể hỏi tôi, tôi giúp cô ghi phiên âm. Trường làng chỗ cô chắc chỉ dạy cộng trừ nhân chia đến 100 thôi nhỉ? Tối nay đấu giá toàn đồ cổ với trang sức, giá khởi điểm đều từ bảy đến tám chữ số. Nếu cô không đếm được, để tôi dạy cô nhé.”

Một bàn tay từ đâu vươn tới, thẳng tay giật lấy cuốn tài liệu đó. Hệt như lần trước ở phòng bệnh, Nhan Tranh từng thẳng tay giật cây bút trong tay Khương Minh Yên.

Lúc này Khương Minh Yên mặc chiếc đầm dài bằng nhung đen, từ khi tỉnh táo và hoàn toàn buông bỏ chuyện tình cảm, khí chất tiểu thư cao quý của cô ấy khiến người ta không thể rời mắt.

Cô ấy lật thẳng đến trang cuối cùng của cuốn tài liệu.

“Lúc nãy tôi còn thắc mắc, bảo vật của Hãn Bảo Các toàn là hàng thật, sao lại mời cả hàng giả tới? Thì ra trên này là tên của đạo diễn Cố.”

Cố Doanh Tâm bị đâm trúng chỗ đau, sắc mặt lập tức sầm lại.

Khương Minh Yên hờ hững ném lại tập tài liệu cho cô ta.

“Nếu cô Cố đã có lòng tốt như vậy, làm phiền cô ghi phiên âm lên hết cuốn này nhé. Còn việc đếm số là của máy kiểm tiền, hôm nay mọi người tới đây là để tiêu tiền, chứ không phải để ngồi đếm hộ người khác.”

Trong lúc Nhan Tranh còn chưa thể nói, Khương Minh Yên chẳng khác nào cái miệng thứ hai của cô!

Nếu Khương Minh Yên sớm thể hiện bản lĩnh này thì Thẩm Mộng Ngữ chẳng phải đã bị giày cao gót của cô ấy giẫm cho nát bét rồi sao?

Bảo sao người ta nói người thông minh thì không rơi vào lưới tình.

Tình yêu chỉ khiến con người sa ngã, đánh mất bản thân.

May mà Nguyệt Lão không có mối nhân duyên nào.

“Em gái tôi đâu có đắc tội với cô Khương, dù cô không nể mặt chị dâu cũ của tôi, nhưng nói năng như vậy chẳng phải hơi quá đáng rồi sao?”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc