[Hay là sợ người ta phát hiện nhà họ Cố không hề yêu con ruột, chỉ nâng niu đứa con nuôi? Năm đó thậm chí không cho mình bước chân vào cửa, lạnh lùng nhét mình vào nhà họ Tư như vứt một món đồ!]
[Bà nội vì cuộc sống của mình mà bắt cả nhà học thủ ngữ. Tư Việt Đình dù lạnh lùng, cũng chưa từng gọi mình là “Cố Nhan Tranh”, dùng cái họ đã ruồng bỏ mình để xát muối vào tim mình. Ngược lại, nhà họ Cố chưa từng cho mình một chút hơi ấm gia đình, dựa vào đâu mà ra lệnh cho mình?]
Đối diện với từng câu chất vấn dồn dập trong lòng Nhan Tranh, Cố Cửu Tư cứng đờ tại chỗ, nhất thời không thốt nên lời.
Nghĩ tới Cố Cửu Tư không hiểu thủ ngữ, cô cũng chẳng thèm gõ chữ lên điện thoại làm gì cho mệt.
Đang định xoay người rời đi thì chạm mặt Cố Doanh Tâm đang đi tìm Cố Cửu Tư.
Cố Doanh Tâm đã thay thế Nhan Tranh sống 18 năm dưới danh nghĩa tiểu thư nhà họ Cố.
Cô ta uốn mái tóc dài màu hạt dẻ thành từng lọn sóng nhẹ, hai bên kẹp bằng cặp tóc đính kim cương tinh xảo. Mặc váy dạ hội trắng lệch vai, trông hệt như một nàng công chúa cao quý và xinh đẹp.
Vừa rồi cô ta đã nghe đám khách mời bàn tán rằng lão phu nhân nhà họ Tư dẫn theo một đại mỹ nhân đến buổi đấu giá. Còn tưởng bọn họ đang nói đến nhị tiểu thư nhà họ Tư - Tư Linh Âm!
Trong lòng nghĩ Tư Linh Âm là ảnh hậu cơ mà, làm gì có ai không nhận ra cô ấy chứ?
Nào ngờ lại là Nhan Tranh!
Cố Doanh Tâm sững sờ, ghen tị.
Con nhỏ nhà quê này lén đi phẫu thuật thẩm mỹ sao? Không biết cô làm ở bệnh viện nào mà lại đẹp được như thế?
“Em còn nghĩ anh hai ra ngoài hút điếu thuốc thôi mà, sao mãi chưa quay lại thế? Đây là Nhan Tranh à?”
Cố Doanh Tâm khoác tay Cố Cửu Tư, tiếng “anh hai” nũng nịu kia làm sắc mặt anh ta dịu xuống đôi chút.
“Ừ, sao Tâm Tâm biết?”
Cố Doanh Tâm tỏ vẻ ngây thơ nhìn sang Nhan Tranh.
“Tôi từng thấy ảnh cô trong thùng rác máy tính trong thư phòng của bố. Mẹ còn bảo cô chẳng giống người nhà họ Cố chút nào, nhưng ăn diện lên như vầy, đúng là có vài phần giống mẹ lúc còn trẻ thật!”
Nhan Tranh nhìn Cố Doanh Tâm, khóe môi cong cong như cười mà chẳng phải cười.
[Cố Doanh Tâm là túi rác hiệu gì mà ngăn mùi đỉnh thế? Muốn mua về bọc vào thùng rác nhà vệ sinh ghê.]
Cố Cửu Tư căng thẳng liếc nhìn Cố Doanh Tâm, sợ cô ta sẽ tủi thân nếu nghe thấy lời mắng nhiếc này.
Nào ngờ trên mặt Cố Doanh Tâm không có biểu cảm, chẳng lẽ con bé không nghe thấy Nhan Tranh đang chửi thầm trong bụng?
Cố Doanh Tâm lại tưởng Nhan Tranh đang ngại ngùng vì được khen, còn tủm tỉm cười, thầm nghĩ con nhỏ câm này đúng là ngu hết chỗ nói.
Để thể hiện phong thái của tiểu thư nhà họ Cố, cô ta hào phóng chìa tay về phía Nhan Tranh.
“Chào cô, tôi là Cố Doanh Tâm, nghĩa là “chiếm trọn trái tim” đó.”
[Đồ giả mạo này chẳng phải đang khoe khoang đã chiếm trọn trái tim cả nhà họ Cố sao? Lại còn bóng gió cạnh khóe mình nữa chứ?]
Nhan Tranh cố tình ngó lơ bàn tay kia, rút điện thoại ra gõ một hàng chữ.