Nhan Tranh hiểu rõ vì sao Khương Minh Yên lại nhằm vào Cố Doanh Tâm như thế.
[Vợ của Cố Thư Diễm là con gái thứ hai của nhà họ Khương, Khương Minh Ca. Đúng là Cố Doanh Tâm không đắc tội với Khương Minh Yên, nhưng sau lưng thì lại không ít lần gây sự với Khương Minh Ca.]
[Một nữ vương Latin rực rỡ như pháo hoa, cuối cùng lại bị những âm mưu tính toán và sự lạnh nhạt buông xuôi của Cố Thư Diễm dập tắt hoàn toàn. Hai anh em bị vợ bỏ Cố Thư Diễm và Cố Cửu Tư đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai hơn ai.]
Cố Cửu Tư lập tức trừng mắt nhìn Nhan Tranh.
Cô nói ai bị vợ bỏ hả? Khương Minh Ca qua lại với người khác mới ly hôn với anh trai, đó là do cô ta tự chuốc lấy!
“Nhan Tranh cũng đâu có đắc tội với đồ giả mạo này, đạo diễn Cố chẳng lẽ không thấy cô ta nói chuyện quá đáng à? Nếu đổi lại là giám đốc Tư đứng đây, nghe người ta mỉa mai vợ mình như vậy, e rằng không chỉ dừng lại ở mức nói năng quá đáng đâu!”
Khương Minh Yên khinh miệt liếc Cố Doanh Tâm, kéo tay Nhan Tranh bỏ đi thẳng.
Cố Doanh Tâm tức đến mức suýt ngất!
Nhưng Khương Minh Yên lại là con gái út được nhà họ Khương cưng chiều, còn cô ta chỉ là thiên kim giả không danh phận, lấy đâu ra lá gan dám đối đầu?
Dù sao nghĩ kỹ lại, nếu Tư Việt Đình thật sự coi trọng Nhan Tranh, làm gì có chuyện không đích thân đưa cô đến đây? Đừng nói là đứng ra che chở!
Hừ, lát nữa cô ta nhất định phải bảo anh hai mua cho mình một chiếc túi, để Nhan Tranh thấy rõ ai mới là kẻ chỉ biết ngồi bên dưới trơ mắt đếm tiền giúp người khác!
…
Đến chỗ vắng người, Nhan Tranh siết chặt hai bàn tay, ngón cái cong lại, gập gập hai cái với Khương Minh Yên.
Khương Minh Yên không hiểu ngôn ngữ ký hiệu, nghiêng đầu suy đoán.
“Cô đang cảm ơn tôi à? Thật ra cô không cần khách sáo, trước đây cô cũng từng giúp tôi mà. Với lại vừa rồi tôi nói mấy lời đó cũng là vì bất bình thay chị hai mình, nói ra được mới thấy nhẹ lòng.”
Cô ấy đã hứa với chị hai sẽ không tìm nhà họ Cố tính sổ, nhưng thấy Nhan Tranh bị bắt nạt, cô ấy không sao làm ngơ được.
“Dù tôi và Tư Hàn Triệt đã hủy hôn, nhưng chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ? Đã là bạn thì tôi không gọi cô là phu nhân nữa, tôi gọi là Nhan Tranh nhé.”
“Cô không nói được, sau này nếu Cố Doanh Tâm còn dám gây chuyện, tôi sẽ thay cô trả đũa lại cô ta. Tư Hàn Triệt bình thường giận đều trút ra hết, như vậy mới thoải mái được.”
Khương Minh Yên nhớ lúc trước mỗi lần Tư Hàn Triệt chọc giận mình, thường tìm đủ mọi cách để dỗ dành, cam tâm làm bao cát cho mình xả giận.
Anh ta từng nói đời này chỉ thương cô, yêu cô, không nỡ để cô phải buồn dù chỉ một chút.
Vậy mà giờ lại quay lưng đi yêu người khác, làm đủ chuyện tàn nhẫn với cô.
Ánh mắt Khương Minh Yên thoáng chốc tối sầm lại.
Nhan Tranh vỗ nhẹ vai cô ấy, tỏ ý đồng ý làm bạn.
Cô nhìn ra được, Khương Minh Yên vẫn còn yêu Tư Hàn Triệt.
Sợi tơ đỏ bị rối này, cô nhất định phải gỡ cho bằng được!
Khương Minh Yên trùng hợp gặp người quen, Nhan Tranh định quay lại hội trường tìm bà nội, ai ngờ vừa rẽ vào liền đụng trúng một lồng ngực rắn chắc.
Cô lùi lại một bước, dùng tay ra dấu xin lỗi, chợt nghe thấy một tiếng cười trầm thấp của đàn ông.