“Khụ.”
Tư Việt Đình bỗng ho một tiếng.
Đúng lúc Nhan Tranh đang cúi người tháo đai áo choàng, bàn tay lướt qua bụng anh, móng tay màu hồng nhạt vô tình cào nhẹ lên cơ bụng rắn chắc.
Mạch máu ở bụng dưới Tư Việt Đình giật giật, ánh mắt như nhóm lên đốm lửa.
Nhan Tranh hoàn toàn không để ý đến phản ứng của anh, chỉ tặc lưỡi nghĩ thầm.
[Không thể không công nhận, Tư Việt Đình không chỉ có gương mặt đẹp trai mà thân hình cũng thuộc dạng cực phẩm! Nếu sau này công ty phá sản, đi làm trai bao trong bar nhất định là top 1 được các quý bà tranh nhau giành giật!]
Anh nghe mà suýt nghẹn, sao cô dám so sánh anh với trai bao hả?
Còn chưa kịp nổi giận, cô lại thở dài tiếc nuối.
[Nghe nói mấy tay top 1 thường có sở trường riêng. Người thì bền bỉ cả đêm bảy lần, người thì lưỡi dài đến mức viết được cả 26 chữ cái. Tư Việt Đình không có năng lực ở phương diện đó, chỉ có thể để người ta sờ bụng cho đỡ thèm thôi.]
Một đợt sóng nóng bức cuồn cuộn dâng lên trong cơ thể, Tư Việt Đình siết chặt tay vịn xe lăn.
Một người phụ nữ xuất thân từ nông thôn, thế mà còn biết trai bao top 1 có tuyệt kỹ gì?
Nhan Tranh giúp anh cởi xong quần áo, chuẩn bị rời đi thì cổ tay bất ngờ bị một bàn tay to lớn giữ chặt lại.
“Chỉ sờ có hai cái đã đủ thỏa mãn cơn thèm của phu nhân rồi à?”
Nhan Tranh khựng lại.
Vừa rồi cô để lộ bản chất mê trai rõ ràng đến thế sao?
Tư Việt Đình siết nhẹ lòng bàn tay, dứt khoát kéo cô vào lòng.
“Trước thì bắt tôi uống canh bổ, sau lại cố tình ngắt nước, bày đủ trò như thế... Phu nhân chẳng phải đang muốn mượn cớ sinh con với tôi sao?”
Phát hiện thân nhiệt của Tư Việt Đình nóng hầm hập như một quả cầu lửa, Nhan Tranh đột nhiên nghĩ tới…
[Bát canh bổ mà bà nội bảo Tư Việt Đình uống, chẳng lẽ là loại siêu bổ như pín hổ với lộc huyết?]
[Thảo nào bà lại bảo mình lên lau người cho anh ta! Không chừng chuyện mất nước cũng là bà cố ý sắp xếp. Vì mong có chắt mà đến cháu ruột cũng đem ra tính kế, đúng là hy sinh vì nghiệp lớn mà.]
Còn diễn trò với anh à?
Tư Việt Đình cười lạnh, mạnh mẽ siết eo cô ấn xuống.
Cho cô nếm thử ngọn lửa chính tay mình châm lên rốt cuộc nóng đến thế nào!
Khát vọng bừng bừng của đàn ông áp sát tới, làm mặt Nhan Tranh đỏ như hồng ngọc.
Môi cô tựa trái anh đào chín mọng, hấp dẫn đến mức anh gần như bị mê hoặc, cúi đầu xuống...
Khoảng cách giữa hơi thở nóng rực của anh và đôi môi cô chỉ còn chừng một phân, Tư Việt Đình lại đột ngột hạ giọng, lạnh lùng cảnh cáo.
“Tôi đã nói rất rõ, chúng ta chỉ là vợ chồng hợp đồng. Tôi và cô sẽ không có con đâu! Đừng mượn danh bà nội để mưu tính mấy chuyện không nên.”
Nhan Tranh sững người một lúc, vô thức bật cười trong lòng.
[Tên yểu mệnh Tư Việt Đình này cũng biết thân biết phận đó. Không muốn để con mình mồ côi cha, nên dứt khoát không sinh luôn?]
[Anh ta có đẹp trai đến mấy thì cũng đừng tự tin thái quá! Dù anh ta có van xin mình sinh con, mình còn chẳng thèm ấy chứ!]
Ngọn lửa trong cơ thể Tư Việt Đình vốn đã dâng trào khó nhịn, lại thêm mấy câu độc miệng của cô làm anh càng tức bốc hỏa, hơi nóng trong người chẳng khác nào muốn thiêu đốt từ trong ra ngoài!
Anh nhớ rõ trước đây mỗi lần Nhan Tranh nhìn thấy trẻ con trên tivi, ánh mắt luôn đầy ao ước và trìu mến.