Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 18

Trước Sau

break
Rõ ràng cô thích trẻ con, vậy mà lại không muốn “sinh với anh” là sao?

Thấy gương mặt anh đỏ bừng, đôi mắt u ám ánh tím vì nhẫn nhịn, Nhan Tranh liền lấy ra bộ kim châm cứu mang về từ bệnh viện, giơ lên khua tay.

“Chuyện thuốc bổ và mất nước thật sự tôi không biết gì cả, Tư Việt Đình, anh tin tôi đi, tôi có cách giúp anh hạ cơn nóng khó chịu này.”

Chưa kịp để anh từ chối, cô đã ra tay nhanh như chớp, kim bạc cắm xuống chính xác vào các huyệt vị trên ngực, bụng dưới và cánh tay anh.

Khách hàng không tin vào tay nghề của cô, lần này coi như cho anh dùng thử miễn phí.

Chứ nếu không, cô còn lâu mới rảnh mà lo cho anh!

Tư Việt Đình mặt mày đen sì, định rút kim ra, nhưng bàn tay nhỏ bé của Nhan Tranh đã nhanh chóng đè lên mu bàn tay anh, ra hiệu ngoan ngoãn nằm im.

Cô chẳng khác nào một con mèo nhỏ kiêu ngạo, đôi mắt đen láy sáng rực, giơ móng vuốt sắc nhọn chĩa về phía anh.

Tuy chẳng có chút sát thương nào, nhưng anh lại cắn chặt môi, không hề phản kháng.

Chừng nửa tiếng sau.

Cơn sốt bừng bừng như thuỷ triều rút dần, nhiệt độ cơ thể cũng từ từ hạ xuống.

Tư Việt Đình sững người, cô thật sự biết châm cứu?

“Là ông ngoại cô dạy sao?”

“Cũng có thể coi là vậy.”

Nhan Tranh giơ tay bắt mạch cho anh.

Nhiệt độ trong phòng tắm khá cao, cơ thể cô lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc ướt dính vào chiếc cổ trắng nõn mịn màng như ngọc, khiến Tư Việt Đình cảm thấy cổ họng khô rát lạ thường.

Đến khi mạch của anh ổn định trở lại, Nhan Tranh thu kim vào túi vải, ra hiệu: “Sau khi châm cứu phải kiêng nước 24 giờ, không được tắm hay lau người. Tối nay ráng nhịn một chút đi.”

Nói xong, cô lanh lẹ chuồn khỏi phòng tắm, để lại Tư Việt Đình đứng đó với ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Rõ ràng đã hạ sốt, vậy mà lồng ngực vẫn phảng phất mùi hương nhẹ nhàng từ cô, để lại một khoảng trống khó nói thành lời.

Trong căn phòng rộng gần một nghìn mét vuông, ngoài phòng ngủ và thư phòng, còn có cả phòng khách, khu gym, phòng giải trí thư giãn, thậm chí là một rạp chiếu phim trần sao lấp lánh.

Bình thường Tư Việt Đình ngủ trong phòng ngủ, còn Nhan Tranh thì nằm ở phòng chiếu phim.

Phòng chiếu có nhà vệ sinh riêng, ghế sofa cũng có thể điều chỉnh thành giường.

Trước khi ngủ được xem một bộ phim dưới bầu trời sao lãng mạn, nghe âm thanh vòm sống động 360 độ, cảm giác phải nói là tuyệt đỉnh!

Sau khi rửa mặt xong, Nhan Tranh đứng trước gương, cắm vài cây kim bạc lên các huyệt đạo trên mặt.

Thoạt nhìn trông cứ như một con mèo mọc râu.

Cô cúi xuống lục hành lý tìm đồ ngủ, bất chợt một quyển sách y màu xanh lam rơi ra.

Nhan Tranh nhớ đây là sách do ông ngoại của nguyên chủ viết, ghi chép rất nhiều liều lượng và phương pháp dùng thuốc cho các ca bệnh nguy kịch.

Tiện tay lật xem vài trang, cô phát hiện trang cuối cùng đã bị xé mất.

Cô nhớ rõ trang đó có ghi chép về một loại virus cực độc, ba chủng virus mới được phân lập, kèm theo cách phối dược giải độc cụ thể cho từng loại.

Nhan Tranh không hiểu một bác sĩ thôn quê sao lại nắm được những kiến thức như vậy.

Cô vẫn nhớ hôm đó, trời nổi giông gió, cô lên núi hái thuốc, lúc quay về thì thấy ông ngoại đã gục trong nhà.

Cô vừa định chạy ra ngoài gọi người thì bị một gã đàn ông núp sau cánh cửa túm cổ siết chặt.

Ngay khoảnh khắc cô sắp bị bóp chết, loáng thoáng nghe thấy một giọng nam cất lên: “Không được làm hại cô ấy.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc