Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 16

Trước Sau

break
Chưa từng có ai dám bắt anh phải nhường nhịn cả!

Nhìn thấy Nhan Tranh trước giờ luôn chiều theo mọi điều của Tư Việt Đình, nay lại bắt đầu không thuận theo anh nữa, Tư lão phu nhân mỉm cười trong lòng.

“Tiểu Tranh nói đúng đó, không ăn cá thì uống chút canh. Dạo này con làm việc cực khổ, người gầy đi rồi. Bát canh này bà đặc biệt nấu cả chiều, là để bồi bổ cho con đấy.”

Người giúp việc bưng lên một bát sứ trắng.

Mấy lát gừng trong bát vẫn không át nổi vị tanh, Tư Việt Đình cau mày hỏi: “Canh gì vậy?”

“Đã nói là canh bổ rồi, mau uống đi! Canh mà nguội thì không còn tác dụng đâu.”

Canh do lão phu nhân nấu, Tư Việt Đình không dám không uống.

Chỉ là không được ăn món mình muốn, lại còn bị ép uống hết bát canh khó nuốt kia, anh lập tức mất sạch hứng ăn uống, định quay về thư phòng trên lầu để tiếp tục làm việc.

Trong lúc chờ thang máy, anh vô tình nghe thấy lão phu nhân thấp giọng dặn dò Nhan Tranh, bảo cô mau chóng sinh một đứa con, có con làm chỗ dựa thì mới giữ được trái tim của anh.

Cằm Tư Việt Đình siết chặt, ánh mắt sâu như mực thoáng hiện vẻ lạnh lùng.

Bữa cơm tối hôm ấy lão phu nhân ăn rất ngon miệng, thậm chí phá lệ dùng đến hai bát cơm trắng.

Nhan Tranh vừa tựa vào ghế tiêu thực thì người hầu bước đến báo.

“Lão phu nhân, trong nhà bị cúp nước rồi ạ.”

Lão phu nhân liền sai người ra giếng trong vườn kéo hai thùng nước, dặn đun nóng rồi mang lên phòng Tư Việt Đình.

“Tiểu Tranh này, mỗi tối trước khi ngủ Việt Đình nhất định phải tắm. Giờ nó là chồng con, tối nay chỉ có con giúp nó lau người thôi.”

“Vâng, bà ạ.”

Nhan Tranh ngoài miệng thì nhận lời, nhưng trong lòng lại rất rõ Tư Việt Đình căn bản không cho cô đến gần, đừng nói là lau người, chỉ cần bước lại gần thôi anh đã khó chịu rồi.

Lên lầu, thấy hai thùng nước đặt trước cửa phòng, cô còn ngạc nhiên sao người hầu không mang hẳn vào phòng tắm?

Cô liếc nhìn về phía nhà tắm, thấy đèn sáng, cửa còn đang mở, liền xách nước đi thẳng vào.

Tư Việt Đình lúc này đã thay sang áo choàng ngủ màu lam đậm, ngồi trên xe lăn. Ánh mắt u tối sâu thẳm như khe núi chìm trong sương đêm, khi nhìn cô, trong ánh mắt như có một ngọn lửa âm ỉ.

Không biết có phải do ánh đèn hay không, khuôn mặt lạnh lùng kia như phủ một màu đỏ khác thường.

“Nhà cúp nước rồi, dưới lầu vừa mới đun xong ít nước nóng. Tối nay anh chịu khó lau người một chút nhé.”

Nhan Tranh lấy khăn mặt trên giá, tay nhỏ giơ lên làm động tác ra hiệu.

“Vậy tôi ra ngoài trước đây.”

“Đợi đã.”

Giọng Tư Việt Đình khàn khàn, pha chút bất thường: “Giúp tôi cởi áo.”

Cô theo phản xạ suýt thì hỏi: “Anh không có tay chắc?”

Nhưng nghĩ lại, cô sống đến từng này tuổi còn chưa thấy đàn ông cởi trần ngoài đời bao giờ!

Lại còn là miễn phí, không xem thì quá lãng phí rồi!

Lấy hết can đảm, Nhan Tranh nhẹ tay vạch vạt áo choàng trước ngực anh.

Lồng ngực rám nắng rắn chắc như mặt trống căng phồng, cơ bụng thành hàng gọn gàng làm cô vô thức nuốt nước bọt.

Không ngờ một người như Tư Việt Đình, lúc mặc sơ mi thì toát lên vẻ cấm dục lạnh lùng, mà khi cởi áo lại lộ ra thân hình cơ bắp cuồn cuộn như tượng đồng.

Mùi vị nam tính cuốn phăng mùi thông thanh mát trên người anh, làm vành tai Nhan Tranh vô thức đỏ bừng.

Phải mất một hồi cô mới lột được tay áo khỏi cánh tay to như cọc gỗ của anh. Lúc này, lưng áo cô cũng rịn đầy mồ hôi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc