Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 15

Trước Sau

break
Trước đây chỉ cần Thẩm Mộng Ngữ vừa khóc, Tư Hàn Triệt liền mềm lòng ngay.

Thế nhưng lần này, anh ta lại lạnh lùng buông một câu: “Em cứ an tâm dưỡng bệnh trong bệnh viện cho tốt.”

Rồi quay người rời khỏi phòng mà không ngoảnh lại.

Trên đường trở về, Tư lão phu nhân muốn hỏi Nhan Tranh vì sao mình có thể nghe được tiếng lòng của cô, hơn nữa cô lại còn biết rõ những bí mật của Thẩm Mộng Ngữ như vậy.

Nhưng bà chợt phát hiện, miệng mình giống như bị dán lại, không sao mở ra được!

Tuy không rõ là chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu lúc nãy không nhờ Tiểu Tranh kịp thời vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Mộng Ngữ, Hàn Triệt mà nổi điên lên móc mắt Minh Yên thì nguy mất.

Vậy nên, Tiểu Tranh chính là quý nhân của nhà họ!

Chuyện này bà không thể nói với ai, nhất định phải bảo vệ Tiểu Tranh cho thật tốt.

Chiếc xe băng qua trang trại rộng chục ngàn mét vuông, cuối cùng dừng lại trước cổng chính của biệt phủ nhà họ Tư. Một quần thể kiến trúc kiểu cổ màu xám đậm, toát lên vẻ tráng lệ và uy nghiêm.

Dù ông cụ Tư đã qua đời từ nhiều năm trước, nhưng lão phu nhân vẫn còn sống khỏe, gia tộc vẫn chưa hề phân chia.

Chỉ là bố chồng quanh năm ở viện nghiên cứu, chuyên tâm vào việc phát minh. Mẹ chồng thì đưa cô em út Tư Họa Họa vài năm trước bỗng phát bệnh thiểu năng ra ngoại tỉnh chữa trị.

Em hai Tư Linh Âm vừa mới được phong ảnh hậu, đang quay phim ở Hoành Điếm.

Em ba Tư Hàn Triệt bận rộn suốt ngày, coi bệnh viện là nhà.

Em tư Tư Mặc Hoành thì mù cả hai mắt, phục vụ trong quân đội, không về nhà.

Em năm Tư Vân Trạm vì đuổi theo cảm hứng sáng tác âm nhạc, lúc ẩn lúc hiện, muốn tìm cũng chẳng biết tìm ở đâu.

Bình thường trong biệt phủ chỉ có cô và Tư Việt Đình.

Chiều nay Nhan Tranh ra chợ mua cá, Tư Việt Đình đinh ninh rằng cô sẽ giống như mọi lần, vào bếp hơn hai tiếng đồng hồ chỉ để làm món cá chép sốt chua ngọt cầu kỳ, cũng là món anh yêu thích nhất.

Thế nhưng trên bàn ăn hôm nay, anh lại nhìn chằm chằm vào bát canh đỏ au cay nồng, lông mày cau lại như có thể kẹp chết một con ruồi.

“Đây là cái gì?”

“Cá nấu cay đó, tê tê thơm thơm, đúng là tuyệt phẩm nhân gian!”

Nhan Tranh làm động tác mô tả bằng tay, sau đó không đợi ai mời đã gắp một miếng cá bỏ vào bát của lão phu nhân.

“Bà nếm thử xem ạ.”

Quê nhà lão phu nhân chuộng vị cay nồng, nhưng khi còn trẻ, vì cha mẹ chồng và chồng đều không chịu được vị nồng đó, trên bàn ăn trong nhà chưa từng có món cay nào.

Sau này con cháu cũng không ai ăn cay, bà đã quen với việc chiều theo khẩu vị của người khác đến mức quên luôn cả vị cay là gì.

“Cô biết tôi không ăn cay mà.”

Trước kia chỉ cần Tư Việt Đình hơi cau mày, Nhan Tranh đã vội vàng hỏi anh có phải món ăn không hợp khẩu vị không, lần sau nhất định sẽ sửa.

“Không thích ăn thì ăn món khác đi!”

[Người đâu mà ăn bữa cơm lại lắm lời vậy chứ? Không biết mình còn phải đặt đũa xuống ra hiệu à, biết tốn bao nhiêu thời gian ăn cơm không?]

[Ai quy định cá chỉ được nấu theo kiểu anh ta thích? Ai nói mình ăn gì cũng phải theo khẩu vị của Tư Việt Đình? Người ta nói vợ chồng thì phải biết nhường nhịn nhau, thế Tư Việt Đình có từng nhường mình lần nào chưa? Có từng thử món mình thích chưa?]

Tư Việt Đình siết chặt đũa trong tay.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc