Còn Chưa Kịp Hắc Hóa Đã Bị Nam Chính Phạt Khóc

Chương 3.1

Trước Sau

break

205, chẳng phải là căn phòng mà cậu ở vừa rồi, dựa theo cốt truyện cậu sẽ bị gian dâm ở đó.

Giang Ngọc Châu dừng lại, giúp Lương Thanh U nhặt cái sắp rơi xuống đất, sau đó bế cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh .

Giang Ngọc Châu bế Lương Thanh U trở lại căn phòng mà cậu ở vừa rồi, vừa mới đặt cậu xuống giường lớn, đã bị cậu sai bảo: "Giúp tôi cởi giày."

Cậu giương mắt nhìn hắn, thế mà lại không tức giận mà còn ngoan ngoãn cởi giày cho cậu, rồi đến tất, lộ ra hai chân trắng nõn, so với con gái còn thon đẹp hơn, ngón chân nhỏ xinh sạch sẽ, bàn chân bé xíu một tay có thể nắm hết, xinh đẹp giống như một tác phẩm nghệ thuật.

Chờ Giang Ngọc Châu cởi giày cho cậu xong, đi vào nhà tắm để rửa tay, Lương Thanh U đã cởi quần ra, nút áo sơ mi cũng cởi bỏ vài nút, lộ ra đầu vai tuyết trắng. Bắt mắt nhất vẫn là phong cảnh bên trong như ẩn như hiện.

Cậu ngồi quỳ, tay mở tủ giường lấy hộp bao cao su ra, cũng không ngẩng đầu, chỉ hỏi hắn: "Cỡ cậu là bao nhiêu?"

Ánh mắt Giang Ngọc Châu sâu lại, dục vọng nồng đậm, hắn hít một hơi thật sâu, cau mày bước tới lấy cái hộp trong tay cậu ra ném vào thùng rác.

Lương Thanh U hơi nghiêng đầu: "Không muốn đeo à?"

"Anh là đang câu dẫn em." Giang Ngọc Châu ngồi ở mép giường, từ trong túi quần rút ra một hộp thuốc lá, lấy một điếu đưa lên miệng, bật bật lửa, tia sáng phản chiếu rõ ràng góc cạnh khuôn mặt hắn, châm chọc nói: "Nếu phát tình thì đi tìm bạn trai của anh đi."

Cái miệng nhỏ của Lương Thanh U khẽ mấp máy, một câu "Thao con mẹ cậu" đè nén ở trong cổ họng. Nói thế nào nhỉ, giống như tên đã lên dây, nhưng sợi dây lại bị đứt. Tầm mắt cậu dời xuống dưới đũng quần hắn đang phồng lên, cũng không giống bệnh liệt dương.

“Cậu có phải hay không bị?” Cậu nhìn hắn một cái, sau đó đột nhiên tiến lại gần hỏi, tựa hồ khẳng định cái gì, chọc tức nói: “Nếu không dùng cái của tôi làm phía sau cậu."

Động tác Giang Ngọc Châu dừng lại, tay cầm điếu thuốc run run, khinh thường liếc cậu một cái, châm chọc nói: "Dùng của anh."

Vẻ mặt Lương Thanh U đen lại: "Của tôi là mười tám."

“Thật là lớn.” Giang Ngọc Châu búng nhẹ tàn thuốc, không chút giấu giếm giễu cợt, “Tôi không thích làm tuesday, hiện tại bạn trai của anh đang ở dưới lầu.”

“Ai thèm để ý đến hắn ta.” Lương Thanh U nghiến răng hàm.

Cùng hắn nói chuyện lâu như vậy cơ thể sắp không chịu được rồi, làn da trắng nõn đỏ hồng, cũng không cảm thấy thẹn, Giang Ngọc Châu ở bên cạnh cũng không coi ai ra gì, cứ thế tự nhiên mò tay xuống dưới phía dưới, cắm vào cửa huyệt phát ra âm thanh òm ọp, sau khi rút ra, ngón tay dính đầy dịch nhầy trong suốt.

Lương Thanh U có diện mạo như một mỹ nhân cổ điển, tóc đen mắt đen, khuôn mặt xinh đẹp như họa, đôi mắt hồ ly câu người, mỹ nhân xinh đẹp như thế lại còn đang làm loại chuyện dâm đãng này, ai nào chịu nổi.

Giang Ngọc Châu nhìn về phía cậu, đại não nhất thời trống rỗng cho đến khi nhìn cậu thu tay lại mới khôi phục tinh thần, hít sâu vài cái, hận không thể đêm tiểu mỹ nhân hồ ly này đè ở dưới thân tùy ý bắt nạt.

Không ngờ hắn nhẫn đến phút này cũng rất lợi hại rồi, trên trán giờ phút này nổi đầy gân xanh.

Bỗng chốc, tiểu mỹ nhân giơ chân, đá hắn đang ngồi trên giường ngã xuống đất, đuôi mắt đỏ hoa, khuôn mặt trắng nõn cũng bởi vì đang trúng thuốc mà đỏ ửng, cái bộ dáng câu người này chỉ muốn người ta đem đè dưới thân mà hung hăng yêu thương, Lương Thanh U ngạo nghễ ngồi quỳ trên giường, đuôi mắt hồ ly hơi nheo lại.

"Nếu không muốn làm thì cút đi."

Giang Ngọc Châu bị đá ngã, vừa đứng dậy muốn nói cái gì, nhưng Lương Thanh U không thèm nói chuyện với hắn nữa, trực tiếp dùng điện thoại gọi cho người nào đó.

"... Tìm cho tôi vài người..."

Sau một hồi, dựa theo tiến triển của cốt truyện, cậu sẽ bị người ta cưỡng gian, nếu Giang Ngọc Châu rời đi, bản thân cũng không đối phó được, phải tìm mấy người bảo vệ mình.

Ngay khi Giang Ngọc Châu từ dưới đất đứng lên, hai tay dựt lấy điện thoại của cậu, ánh mắt tràn đầy lửa giận: "Anh muốn tìm vịt?"

"Thao." Lông mày Lương Thanh U nhăn lại thành một đoàn, không biết trong đầu tên này đang suy nghĩ cái gì, mắng, "Sao cậu còn chưa cút đi, cái đấy không dùng được thì dừng có ở đây vướng bận."

Nếu không phải cậu bị hạ dược, thân thể kiều mềm vô lực, cậu thật sự muốn xắn tay đánh tên này một trận.

Giang Ngọc Châu cũng cau mày, nắm chặt tay thành quyền .

Cửa phòng đột nhiên được mở ra, năm người đàn ông lực lưỡng bước đến.

Tới rồi, tới rồi, cốt truyện tới rồi, Lương Thanh U cau mày nhìn những người này, trong lòng cảm thấy buồn nôn.

Tròng mắt mấy tên đó chuyển động nhìn người đang ngồi trên giường, tiểu mỹ nhân dáng người nhỏ xinh, da trắng nõn nà. Đứng bên cạnh là một người đàn ông quần áo không chỉnh tề, vóc dáng cao ráo, là một đại mỹ nhân tuấn tú, nhất thời bọn họ không biết ai mới là mục tiêu.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc