"Em đang làm gì vậy?"
Lương Thanh U sợ hãi hét lên, hai tay đẩy hắn ra, nhưng cả người mềm nhũn không còn sức lực, ngược lại để hắn ôm chặt hơn, bàn tay ấm áp lướt qua bụng nhỏ dò xét xuống phía dưới.
Do một phần tác dụng của thuốc, cơ thể cậu trở nên rất mẫn cảm, mỗi tấc da thịt hắn chạm vào đều bắt đầu bỏng rát, đặc biệt là sau khi hắn chạm vào cây gật thịt khẽ nhếch lên của cậu, Lương Thanh U thiểu chút nữa rên rỉ thành tiếng, nhịn xuống cảm giác muốn hùa theo sự vuốt ve kia. Nhưng bàn tay thô to chạm vào nơi đã sớm trở nên ướt đẫm.
Giang Ngọc Châu từ nhỏ đã học đấu kiếm, ngón tay vô cùng thon dài cứng cáp, tò mò chọc vào hai mảnh âm hộ dinh dính.
Lương Thanh U lập tức bị phá vỡ phòng ngự đang kìm nén, dùng hai tay túm lấy cổ áo hắn, nhưng không phát hiện giọng nói của mình mang theo nức nở, có biết bao nhiêu mềm mại: "Đừng có đụng vào, khó chịu quá!"
“…… Thực xin lỗi.”
Giang Ngọc Châu chậm rãi tút ta về, ngón tay dính đầy chất lỏng trong suốt dinh dính. Thấy Lương Thanh U không dám nhìn mình, bỗng nhiên bật cười hỏi: "Anh trai, thân thể anh đang giấu bí mật gì?"
Lương Thanh U mím miệng, suy nghĩ các biện pháp đối phó nhưng đột nhiên bị hắn nhấc lên ngồi trên bồn rửa, khiến cậu nhất thời kinh hô một tiếng, còn không kịp có thời gian phản ứng đã bị hắn kéo quần xuống nửa đầu gối, đem hai chân cậu dạng ra, nhìn chằm chằm phái dưới.
Phong cảnh ở giữa giống như hắn nghĩ, nơi đó không khác gì một đóa hoa xinh đẹp, phấn nộn, nơi riêng tư trước nay chưa bị ai nhìn qua liền bại lộ ngay trước người đàn ông này, hai mảnh hoa môi không nhịn được mà run rẩy.
Cơ bắp đều căng chặt, vươn đầu ngón tay tách chúng ra, cửa huyệt phấn hồng xuất trước mắt, đang mấp máy đóng mở.
“Tránh ra!” Lương Thanh U vừa xấu hổ vừa khó chịu vì bị người ta nhìn mình một hồi như thế này, đẩy hắn ra cũng không được nên dùng sức đánh mạnh vào vai hắn, nhưng sức lực này đối với Giang Ngọc Châu giống như gãi ngứa, giọng nói còn mang theo tia ái muội, mềm mại giống như làm nũng.
Giang Ngọc Châu lúc này mới phát hiện không thích hợp, nhéo cằm nâng mặt cậu lên: “Anh bị hạ dược? Ai làm?”
Cái đánh vào người hắn chợt dừng lại, Lương Thanh U không biết tình huống này nên trả lời như thế nào.
"Em đang hỏi anh đấy?"
Giang Ngọc Châu không cho cậu quá nhiều thời gian suy nghĩ, nhéo má cậu bắt cậu ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau. Khuôn mặt Lương Thanh U xinh đẹp mang theo vài phần kiều mị, ánh mắt càng mê hồn, nỉ non khóc một tiếng: "Giang Ngọc Châu, tôi khó chịu quá."
Bàn tay to lớn mò vào giữa hai chân, bàn tay thô ráp đầy vết chai ấn vào cửa huyệt kiều nộn, vòng eo cậu vô thức vặn vẹo, hai mảnh âm hộ tách ra dán vào lòng bàn tay, âm đế mất đi sự bảo hộ mà cũng bắt đầu cọ xát vào những vết chai, cọ đến nối kích thích hắn phát ra tiếng trầm thấp rên rỉ khó nhịn.
"A ... động, động một chút..." Lương Thanh U khép hai chân lại đem hai chân hắn kẹp lấy.
Giang Ngọc Châu hô hấp nặng hơn, ánh mắt vì dục vọng làm cho đỏ ngầu, yết hầu nóng nảy mà không ngừng lăn lộn, hận không thể trực tiếp cởi quần áo ra, đem gậy thịt đang căng trướng kia của hắn ấn tiểu hồ ly vào bồn rửa mặt mà yêu thương một phen.
Lòng bàn tay thô ráp ma sát đến phát đau, đầu ngón tay lướt nhẹ trên hoa môi, về việc sửa chữa cuối cùng của ngón tay để bí mật hơn đường đi khám phá, cuối cùng ngón tay thon dài hướng đến chỗ sâu tìm kiếm. Ngay sau khi các khớp ngón tay đi được một đoạn ngắn, bên trong cửa huyệt liền chảy ra một cỗ chất lỏng, chỉ mới tiến vào được một ít mà đã cảm nhận được bên trong nhỏ hẹp chặt chẽ đến mức nào, nhịn không được mà chọc vào rút ra vài cái.
"Ha a a......" Lương thanh u run lên một chút, cả người vô lực ghé trên đầu vai của hắn, hơi thở nóng rực phả vào cổ, trêu chọc khiến Giang Ngọc Châu thực sự muốn lột sạch quần áo của cậu.
Hai ngón tay hướng bên trong cửa động cắm vài cái, bắt đầu thay đổi góc độ, thịt non quá mềm lại nhạy cảm đem ngón tay hắn kẹp chặt, ý đồ ngăn cản động tác của hắn, Giang Ngọc Châu phải đem cậu ôm vào trong ngực, ngón tay tùy ý đùa bỡn bên trong.
"Ưm...a ... không cần..."
"Không cần cái gì? Hả?" Ngón tay linh hoạt hướng chỗ sâu đi vào, cúi đầu nhìn tiểu hồ ly run rẩy túm lấy quần áo của chính mình, hắn chỉ muốn hôn cậu một cái.
Cả người Lương Thanh U run rẩy đến lợi hại, giữa hai chân bị đùa bỡn đến khó nhịn mà vặn vẹo, thân thể lại thành thật chảy ra dâm thủy, làm cho bàn tay Giang Ngọc Châu đều ướt đẫm, ở chỗ cắm vào còn phát ra âm thanh 'nhóp nhép' ái muội.
"Không cần cắm, nhanh quá ... a ... chịu, chịu không nổi nữa..."
Ngón tay tiến công càng thêm mãnh liệt, giống như vũ bão. Thấy cậu vặn vẹo đến lợi hại liền đem cậu ôm chặt giam vào trong lòng ngực. Ngón tay chọc vào càng nhanh hơn, khiến cậu khóc ô ô thành tiếng, tiểu hồ ly yếu ớt nơi nào chịu được bộ dáng đùa bỡn này của hắn, chỉ trong chốc lát cậu đã tới cao trào. Giang Ngọc Châu chậm rãi đem ngón tay rút ra, một cỗ dâm thủy theo đó mà chảy ra nhỏ giọt xuống bồn rửa mặt, trũng lại thành một vũng nước.
Tiểu hồ ly từ trong lồng ngực hắn ngẩng đầu lên, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt như bị một tầng hơi nước bao phủ, còn có thể thấy rõ giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt trắng nõn, nhỏ giọng lầm bầm nói cái gì đó.
Giang Ngọc Châu dùng ngón tay lau sạch nước mắt cho cậu, nhìn đuôi mắt phong tình phiếm hồng, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bộ dáng nhu nhược này của tiểu hồ ly, đáy mắt lập tức dao động, khàn khàn giọng nói: "Anh trai, anh có biết bộ dáng này của anh bây giờ ... "
Hắn đang nói thì dừng lại, trực tiếp bế tiểu hồ ly mềm mại như bông lên, tư thế ôm kiểu công chúa này đem đầu cậu ép sát vào lồng ngực của mình. Nếu không phải chỗ này là nhà vệ sinh, thì cái bộ dạng này phá lệ có tình thú.
Cậu vô lực nằm trong lòng hắn mà vặn vẹo, khuôn mặt xinh đẹp mơ hồ, vừa được vuốt ve, nơi tư mật không ngừng co rút, hai chân gắt gao kẹp chặt cọ xát, cũng không biết bị hạ dược gì, rõ ràng đã cao trào một lần, nhưng vẫn chưa đủ muốn khát cầu một thứ gì đó lấp đầy bên trong chỗ hư không này, dâm thủy chảy ra càng nhiều hơn.
Ngón tay cậu áp lên ngực hắn, cách một lớp áo sơ mi mỏng dùng đầu ngón tay xoay tròn xung quanh trêu chọc, bên tai còn nghe được tiếng tim đập dồn dập cửa hắn.
Cậu bất giác nghĩ: nếu cậu ngủ với Giang Ngọc Châu, biểu cảm của Hạ Lâm sẽ như thế nào, chắc sẽ khôi hài lắm đây?
"205, chúng ta đến phòng đó."