Còn Chưa Kịp Hắc Hóa Đã Bị Nam Chính Phạt Khóc

Chương 1.2: Anh trai, anh là con gái sao? 

Trước Sau

break

"Cạch", tiếng bật lửa đột ngột vang lên từ phía sau, không biết người đàn ông anh tuấn kia đứng ở cửa từ lúc nào, hắn đang dựa nửa người vào cánh cửa, tay cầm chiếc bật lửa, khóe miệng nở một nụ cười trào phúng: "Anh trai, anh đang làm cái gì vậy?"

Giọng nói này lập tức cắt ngang mọi động tác của Lương Thanh U, đem ý thức thanh tỉnh trở lại, sau khi quay lại xem người đó là ai, cả người cậu đều ngây ngẩn, khuôn mặt cứng đờ.

Đây không phải là vai chính trong cuốn sách, Giang Ngọc Châu sao?

Thực ra cha mẹ hai người chơi thân với nhau, hai người từ nhỏ lúc nào cũng dính nhau như sam, cậu hơn Khương Ngọc Châu một tuổi, hắn hay gọi cậu là anh trai, tình cảm hai người cũng không tệ lắm.

Nhưng từ khi Hạ Lâm xuất hiện - bạn trai cũ của cậu, mối quan hệ thân thiết cũng dừng tại đây thôi.

Những chuyện cẩu huyết trong tiểu thuyết thường như vậy, cốt truyện chỉ đơn giản xoay quanh là cậu thích Hạ Lâm, mà Hạ Lâm lại thích Giang Ngọc Châu. Tình cảnh của ba người không khác gì tình tay ba là mấy.

Chính vì Hạ Lâm mà quan hệ giữa cậu với Khương Ngọc Châu rạn nứt, Giang Ngọc Châu giận dỗi mà xuất ngoại, mấy năm sau hoa lệ trở về, không như đang vả vào mặt cậu sao.

Mà Giang Ngọc Châu lại chính là ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang) trong lòng Hạ Lâm, Giang Ngọc Châu rời khỏi khiến lòng hắn ta mất mát, lúc ở bên cạnh cậu trong lòng đều nghĩ về người kia. Vừa nghe được tin Giang Ngọc Châu trở về, mấy ngày trước đã đá cậu ngay lập tức.

Bỏ qua một bên đã, Lương Thanh U chính vì chuyện này mà khó có thể tiếp thu nổi, muốn mượn rượu giải sầu. Người ta nói khi say người ta lại càng thanh tỉnh, nhưng lúc tỉnh dậy lại không nhớ cái gì, lúc này cậu chỉ tự hỏi, không biết cậu thích Hạ Lâm ở điểm gì?

Nhớ lại những chuyện đó cũng đã đủ xấu hổ rồi, huống chi là bị hắn nhìn thấy bản thân chật vật trong tình huống như vậy ,Lương Thanh U hoảng sợ một hồi, vừa xấu hổ vừa mất mặt.

Giang Ngọc Châu đánh giá cậu từ trên xuống dưới, chỉ thấy hai gò má trắng noãn ửng đỏ, mặt hoa da phấn, ánh mắt xinh đẹp ướt át như hồ ly, ánh mắt chớp chớp mờ mịt như phủ một tầng sương, nhưng sau khi nhìn thấy hắn thì cậu lại khiếp sợ, ánh mắt mông lung đó dần dần tan đi, thay vào đó là biểu tình thất thố.

Lương Thanh U một tay vẫn còn đang nắm lấy nhũ thịt, còn tay khác giấu ở nơi riêng tư, giống như một con tiểu hồ ly đang làm chuyện xấu bị bắt gặp.

Hắn nhìn Lương Thanh U một cái, tầm mắt dừng ở chỗ nhũ thịt được cậu che lại, chỉ nhìn thấy cúc áo bị cởi, hơn nữa cổ áo đang mở rộng cũng bị cậu nhanh chóng che lại, mơ hồ có thể nhìn thấy hai luồng nhũ thịt trắng nõn.

"Anh......" Giang Ngọc Châu đột nhiên mở to đôi mắt, hầu kết lăn lộn, không thể che giấu được âm thanh khiếp sợ: "Anh là phụ nữ?"

Lương Thanh U lúc này mới phát hiện ngón ta mình vẫn còn cắm ở bên dưới, cậu nhanh chóng thu hồi tay lại, muốn mở lời muốn nói gì cho bớt xấu hổ liền thấy hắn đưa tay muốn xé quần áo của cậu ra xem.

Cậu vội vàng lùi lại một bước, nhưng phía sau là bồn rửa mặt. Động tác né tránh khiến cậu ngã xuống đất——

Nhưng lại được bàn tay to rộng của Giang Ngọc Châu nhanh tay ôm lấy, cánh tay rắn chắc của hắn ôm lấy cơ thể mềm như bông của cậu, lông ngực cúng rắn của hắn đè lên ngực cậu, lại lần nữa không xác định hỏi: "Anh trai, anh là con gái sao?"

Giang Ngọc Châu là con lai Trung Pháp, tóc đen mắt xanh, ngũ quan tinh xảo soái khí lại không hề nữ tính, giống như một quý công tử cao quý từ thời cổ đại bước ra, khí chất ưu nhã lại nghiêm nghị khiến người khác không dám đắc tội, lúc này ánh mắt hắn nheo lại nguy hiểm nhìn cậu.

Ánh mắt xanh lạnh như mặt nước tĩnh lặng, tầm mắt dừng ở cần cổ thiên nga trắng nõn của cậu hơi nâng lên, ánh mắt nghi hoặc nhìn trước ngực cậu, cuối cùng để nghiệm chứng phỏng đoán của mình, bàn tay to lớn của hắn đột nhiên mò xuống phía dưới của cậu thăm dò.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc