Còn Chưa Kịp Hắc Hóa Đã Bị Nam Chính Phạt Khóc

Chương 3.2: Chờ không được

Trước Sau

break

Giang Ngọc Châu phản ứng cực kỳ nhanh, đem chăn bao bọc lấy cậu, ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn 5 tên kia: "Anh còn gọi tận 5 người?"

Lương Thanh U: "..."

Một tên hói đầu béo tròn ục ịch,im lặng một lúc sau đó mở miệng: "Hai người cũng không sao, tiểu mỹ nhân trên giường là của tao, còn tên kia ai muốn khai bao hắn đầu tiên?"

Lương Thanh U: "..."

Giang Ngọc Châu: "..."

Cảnh tượng lúc này khá quỷ dị, Lương Thanh U không biết lúc này có nên cười hay không.

“Khai cái con mẹ mày!” Sắc mặt Giang Ngọc Châu dần xanh mét, đột nhiên như một con báo hung dữ xông lên, đem một đấm đánh lệc mặt tên hói, dùng chân đá mấy phát vào người gã, cánh tay mạnh mẽ đáng kinh ngạc, bốn người còn lại còn chưa kịp phản ứng cũng đã bị hắn cho mấy phát đấm.

Hắn đem tàn thuốc còn cháy dụi lên mặt một tên, trong miệng mắng: "Mày vừa nói khai bao ai hả?"

Lương Thanh U hiếm khi nhìn thấy bộ mặt tàn bạo này của hắn, bình thường người này giả bộ nhẹ nhàng tao nhã, đem tên Hạ Lâm chó má kia lừa gạt.

Chưa đến vài phút, theo cốt truyện thì cậu bị mấy tên này gian dâm, bị bức đến nhảy xuống biển tự vẫn, nhưng đây là tình huống gì, mặt mũi tên nào cũng bầm dập, bị cơn giận dữ Giang Ngọc Châu dọa chạy tụt quần, trong đó gã hói là bị thương nặng nhất, chân thiếu chút nữa bị dẫm phế, lúc chạy trốn còn phải nhờ 4 tên kia kéo xềnh xệch ra ngoài.

Thời khắc quan trọng thay đổi vận mệnh của cậu thay đổi chóng mặt chỉ trong vòng vài phút.

Giang Ngọc Châu nới lỏng cà vạt trên cổ, trên người không có một nửa điểm thương tổn, hai mắt đỏ bừng đáng sợ như con sói khát máu, đi tới mấy bươc tới gần Lương Thanh U, nhìn chằm chằm cậu không nói lời nào.

Lương Thanh U một chút cũng không sợ hắn, dù sao từ nhỏ cũng là thanh mai trúc mã, thậm chí cậu còn từ trong chăn vươn một chân nhỏ xinh ra, bàn chân đẹp ấn vào đũng quần hắn, cọ xát côn thịt, trêu đùa: "Này, cậu đem vịt của tôi lùa chạy mất rồi."

Ánh mắt hắn nặng nề nhìn cậu, đột nhiên nắm lấy bàn bàn chân mảnh khảnh của cậu kéo về phía trước, khiến trọng tâm không vững ngã nằm trên giường, còn chưa kịp định thần đã bị cả cơ thể rắn chắc của hắn đè nặng, mơ hồ ép cậu đến không thở nổi.

Giang Ngọc Châu nắm chặt cằm cậu bắt nhìn vào mắt hắn, hơi thở nóng rực phả vào mặt cậu: "Mấy cái loại tạp nham ấy mà cũng nhìn trúng, đói khát đến vậy à?"

Lương Thanh U cũng không vì thế mà tức giận, còn hé miệng ngậm lấy ngón tay cái hắn mà cắn: "Cho nên, cậu rốt cuộc có được không?"

Hô hấp của hắn càng thêm trầm trọng, đáy mắt hiện lên một tia cảm xúc khác thường, hắn có chút chua xót mở miệng: "Vậy anh cùng hắn ta..."

Lương Thanh U thực khó chịu hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ngắt lời hắn: "Nếu như cậu không được, tôi đi tìm người khác tiếp đó."

"Con mẹ nó, tiểu yêu tinh!"

Lương Thanh U muốn đạp hắn xuống giường lần nữa, Giang Ngọc Châu đang im lặng nhìn chằm chằm vào hắn, đột nhiên đem cởi bỏ dây lưng, quần nhanh chóng cởi ra ném một bên. Cách một lớp quần lót còn có thể nhìn thấy thứ khổng lồ đang phình to như sắp nứt ra, cậu dán sát gần hắn, cọ cọ vào chỗ đó của hắn.

Cảm nhận được sức nóng của đồ vật, Lương Thanh U lúc này nở nụ cười, trêu chọc sờ soạng chỗ đó, còn dùng tay đo đạc một phen, nụ cười trên khóe miệng dần đọng lại.

Gì chứ?

Sao nó to thế!

Đang suy nghĩ giờ chạy có còn kịp không, Giang Ngọc Châu đã cở quần lót ra rồi. Hắn đỡ lấy gậy thịt sớm đã dựng thẳng lên từ lâu, hướng chỗ âm đế của cậu mà cọ. Nơi tư mật của hai người trần trụi dán sát vào nhau, dâm thủy tử của huyệt đem côn thịt tưới ướt dầm dề.

Giang Ngọc Châu dụi dụi vào cổ của cậu, ngậm lấy vành tai cậu liếm liếm, hơi thở mỏng nóng rực phả vào, nhẹ giọng hỏi: "Anh trai, có thể chứ?"

Tiểu huyệt bị côn thịt thô lớn đó chọc một chút, căng đến giới hạn không thể chịu đựng được, mà mới chỉ có đi vào được một chút, hắn gian nan đẩy mạnh, Lương Thanh U có chút đau đớn bắt lấy đầu vai của hắn : "Chờ, chờ một chút."

Hắn còn không thèm nghe, tiếp tục tiến vào bên trong: "Chờ không được."

Hắn kề vào cổ ngửi lấy mùi hương của cậu, hé miệng ngậm lấy vành tai của cậu, "Hiện tại chỉ muốn thao chết anh."

“Đau quá, đau quá!” Nơi chưa từng bị tiến vào trước đây bị kích thước quá lớn của hắn tiến vào mà căng đau, Lương Thanh U cơ hồ muốn đem móng tay cào lên lên vai hắn để hắn dừng lại.

Giang Ngọc Châu cúi đầu nhìn cậu, thấy khóe mắt cậu hơi đỏ lên, trong mắt chợt lóe sáng, rõ ràng là thật sự rất đau, hắn cúi xuống hôn lên chóp mũi cậu một cái, dịu dàng dỗ dành : "Đừng sợ, em sẽ rất nhẹ nhàng."

"Thả lỏng một chút, anh trai."

Lương Thanh U hét lên một tiếng, cánh tay vô lực muốn đẩy hắn ra: "Đừng ... đừng vào nữa... a!"

Giang Ngọc Châu chậm rãi tiến vào,sau khi vào hơn được phân nửa, hắn bắt đầu nói chuyện để cậu rời đi lực chú ý, sau đó một đường thúc mạnh đem cả nguyên cây gậy đâm vào, nghe thấytiếng hét vì đau của cậu, hắn bắt đầu gia tăng tốc độ, thao cậu đến khóc thút thít, sau đó lại hôn lên khuôn mặt cậu dỗ dành xoa dịu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc