Sự quan tâm của sư tôn, sự cưng chiều của các sư huynh, sự công nhận từ đồng môn, tất cả những điều ấy đối với nàng vốn chẳng quá quan trọng.
Nếu những điều đó có thể bị Bạch Tuyết Tích cướp đi, vậy thì chúng vốn dĩ chẳng thuộc về nàng.
Mà đã không thuộc về mình, thì chẳng đáng để nàng nhọc lòng dù chỉ một khắc.
Nàng chưa từng giống như miệng đời đồn đãi, là một kẻ đố kỵ tăm tối, độc ác không còn nhân tính.
Từ một tiểu sư muội xuất sắc của Thục Sơn rơi xuống làm kẻ ai ai cũng chỉ trích, đúng là có chênh lệch, nhưng chưa đến mức khiến nàng sinh tâm ma, biến thành kẻ xấu xí méo mó.
À không, có lẽ trong mắt người khác nàng đã trở nên méo mó rồi, bởi vì nàng không còn là tiểu sư muội hoàn hảo trong lòng họ nữa, vị trí đó đã bị thay thế, người mới là Bạch Tuyết Tích.
Cho nên, khi nàng hơi chút oán than, không cam lòng bị hiểu lầm, không chịu cúi đầu, thì trong mắt họ, nàng đã biến thành kẻ lòng lang dạ sói, ngoan cố không tỉnh ngộ.
Càng nhìn kỹ nội dung trong thiên thư, nàng lại càng thấy mười mấy năm ngắn ngủi của mình thật nực cười và hoang đường, lại càng thấy rõ, chẳng trách...
Chẳng trách Bạch Tuyết Tích luôn như đoán trước được mọi chuyện, lần nào nàng gặp cơ duyên gì, đối phương cũng đều nhanh chân đến trước, giành lấy bảo vật.
Nếu nàng cứu ai đó, thì Bạch Tuyết Tích lúc nào cũng hiểu rõ người đó hơn nàng, dễ dàng giành được tín nhiệm và thiện cảm của họ, như Sở Thiên Độ chẳng hạn.
Thì ra tất cả đều bởi vì nàng chỉ là một nhân vật trong thoại bản nơi dị thế, là cái gọi là "Nhân vật trang giấy", là "Thánh mẫu não yêu đương" trong nội tâm suy nghĩ của Bạch Tuyết Tích.
Những người nàng gọi là tỷ muội, là sư tôn, là sư tổ, là sư huynh, thậm chí là người thân, tất cả đều khuất phục trước vẻ đẹp và số mệnh mạnh mẽ của nàng, chứ không hề vì chân tình.
Một khi số mệnh bị cướp đi, hào quang tiêu tan, những người từng thề không bao giờ rời bỏ sẽ lập tức quay lưng.
Nàng từng nghĩ mình xui xẻo, chuyện gì cũng thiếu một bước cuối cùng, lần nào cũng thua Bạch Tuyết Tích một bước.
Hóa ra chẳng phải xui xẻo, mà là bị cướp mất vận mệnh.
Nhưng thôi, cũng chẳng sao nữa rồi.
Số mệnh giả dối, mong manh đến mức bị cướp một cái là mất, thứ như vậy thì có gì đáng để luyến tiếc?
Cũng giống như những lời nội tâm của Bạch Tuyết Tích trong thiên thư: “Nếu là của Kim Tiên Dao nàng thì người khác không thể cướp được; mà nếu đã bị cướp đi, thì chứng tỏ đó là thứ ai cũng có thể giành lấy, chẳng hề đặc biệt với riêng nàng. Bạch Tuyết Tích lấy được, cũng chẳng thấy hổ thẹn.”
Không bắt buộc phải là Tiên Dao, thì thôi vậy.
Nàng cũng không cần nữa.
Chỉ là mọi chuyện đến quá nhanh, quá bất ngờ, đến nỗi chẳng để lại cho nàng lấy một chút cơ hội, cứ thế mà chết trong tay Bạch Tuyết Tích, đến vài lời biện bạch cũng không kịp thốt ra, mang theo tiếng xấu cả đời, chết rồi cũng chẳng thể an lòng, khiến lòng nàng vẫn có chút không cam.
Nàng chỉ muốn nói, mình không phải là thánh mẫu như lời người đời gán ghép.
Cũng không để tâm đến chuyện nam nữ yêu đương như người ta tưởng.
Chẳng qua nàng chỉ không muốn bỏ rơi Đinh Nghiên, dù chỉ có chút hy vọng, nàng vẫn muốn thử cứu lấy nàng ta trở về.
Bí cảnh nguy cơ bốn phía, người khác muốn rời đi nàng có thể hiểu được, bọn họ có thể ai đi đường nấy, chia tay từ đây, từ đầu đến cuối, nàng chưa từng ép buộc ai ở lại giúp nàng.
Bạch Tuyết Tích cũng không cần đứng trên cao mà khinh miệt nàng, mắng nàng "Thiếu quyết đoán, cứu một hại trăm, ngu ngốc như thánh mẫu, như ve mùa hè chẳng hiểu băng giá mùa đông".
Rõ ràng ngay từ đầu là nàng đưa Bạch Tuyết Tích từ phàm trần về đây, giúp nàng ta bái nhập sư môn, ai ngờ kết cục lại thành ra thế này.
Nàng còn chưa tu luyện đến Tâm Kiếm đại viên mãn, cũng chưa hoàn thành nguyện vọng lớn trong lòng.
Nàng không phải là loại "Nữ chính vô dụng, nhờ nam chính, nam phụ dâng vật báu mà sống sót".