Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 10

Trước Sau

break

Nàng là chính mình, từng bước từng bước, đàng hoàng mà đi đến hôm nay.

Nàng không mong nhớ ai, không ghen tuông, không điên cuồng vì tình ái.

Đến phút cuối đời, thậm chí nàng còn chưa có được kiếm bản mệnh của riêng mình, chỉ có thể dùng một thanh linh kiếm bình thường do tông môn phát cho.

Mộ kiếm ba mươi năm mới mở một lần, chỉ thiên tài mới được vào chọn kiếm tu luyện, cơ hội ngàn năm khó gặp ấy, bọn họ lại trao cho Bạch Tuyết Tích.

Thân là kiếm tu, người đã chết mà còn không có nổi một thanh kiếm bản mệnh, thật quá đỗi đáng tiếc.

Còn cả mẫu thân.

Tiên Dao sinh ra ở Kim gia đất Bồng Lai, vốn là đích nữ duy nhất trong dòng chính. Sau khi nhập môn tu hành, hiếm khi về nhà, được phụ thân nhờ đưa một biểu muội bên nhánh phụ vào môn phái. Nàng không nghĩ nhiều đã thuận theo mà làm.

Cho đến khi đọc thiên thư, nàng mới biết, thì ra Bạch Tuyết Tích không phải biểu muội gì cả, mà là tỷ muội cùng phụ thân khác mẫu thân của nàng.

Sau khi nàng chết, vì tiếng xấu của nàng mà mẫu thân cũng bị người người phỉ nhổ. Bà ấy vốn thân thể yếu ớt, lại mất đi nữ nhi, vẫn cố nén một hơi thở cuối cùng để thay nàng đòi lại công đạo, điều tra cho rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong bí cảnh núi Bạch Vân, cứ thế mà giằng co với Bạch Tuyết Tích suốt một thời gian, kết cục lại chết trong tay Ma quân Thẩm Kính Trần.

Đáng nói là, trong toàn bộ thoại bản, phân nửa những nam tử ưu tú đều si mê Bạch Tuyết Tích.

Nàng ta là một vạn nhân mê thực thụ, ngay cả Ma quân Thẩm Kính Trần cũng không phải ngoại lệ.

Bạch Tuyết Tích giằng co giữa Sở Thiên Độ và Thẩm Kính Trần trong một thời gian dài, bao nhiêu ân oán tình thù, mãi đến khi Thẩm Kính Trần bị Sở Thiên Độ giết chết, nàng ta mới kết thúc mối dây dưa đó, thành đôi cùng Sở Thiên Độ.

Nhìn qua thật giống như, nếu người chiến thắng là Thẩm Kính Trần, thì nàng ta sẽ chọn y vậy.

Lòng của nàng ta, mãi mãi chỉ thuộc về kẻ thắng cuộc, kẻ thất bại không xứng với sự ưu ái của nàng ta.

Ma quân thủ đoạn tàn nhẫn, vì Bạch Tuyết Tích mà giết chết mẫu thân ruột của Tiên Dao, cả quá trình ấy, có thể gọi là một màn hành hạ đến chết.

Mỗi một chữ nàng đọc được đều như dao khắc vào tim, khiến ngọn lửa trong lòng nàng khó mà dập tắt.

Nàng tiếc nuối nguyện vọng lớn chưa thành, không cam tâm chết một cách uổng phí như vậy, nhưng cảm xúc ấy vẫn chưa đủ mãnh liệt. Chỉ đến khi thấy kết cục của mẫu thân, sự không cam và phẫn nộ trong lòng nàng mới bùng lên đến cực điểm.

Ngay khoảnh khắc đó, ánh sáng trước mắt nàng bỗng chốc loé lên, thoại bản dần dần hoá thành vô số điểm sáng rồi tiêu tán, màn đêm xung quanh cũng chậm rãi sáng lên từng chút một.

Thân thể bỗng có lại trọng lượng, Tiên Dao rơi xuống nặng nề, đau đớn lan khắp mỗi một tấc da tấc thịt, thị giác mơ hồ chỉ thấy một lớp lá khô rơi lả tả trước mặt.

Nàng cố gắng gượng dậy, tay chống lên đống lá dày, nhưng thử đi thử lại mấy lần đều thất bại.

Cuối cùng, sức cùng lực kiệt, nàng chỉ có thể nằm nghiêng trên mặt đất, tay buông thõng, hơi thở yếu ớt, mắt chỉ còn mở hé. Trong lòng thoáng nghĩ, nếu đây là cơ hội sống lại, với tình trạng cơ thể hiện giờ, e là nàng cũng không thể nắm lấy nổi.

Mắt nàng mơ hồ nhìn thấy thân thể chính mình, y phục tả tơi, phần lớn da thịt lộ ra ngoài đều bị thiêu cháy, đen sạm, rách rưới, vừa xấu xí, vừa đau đớn.

Chắc toàn thân nàng giờ đây đều thê thảm đến như vậy. Nếu có ai vô tình bước đến đây, chỉ sợ bị dọa đến ngất đi tại chỗ.

Không được.

Không thể cứ thế mà nằm xuống.

Dù có khổ có khó đến đâu, vì muốn thay đổi kết cục của mẫu thân, nàng nhất định phải giữ lấy một hơi thở cuối cùng.

Chỉ cần chưa chết, vậy thì phải đứng dậy. Còn sống, tức là còn hy vọng.

Tiên Dao lại cố gắng cử động, cố gắng ngồi dậy, cuối cùng cũng ngồi lên được đôi chút.

Tóc nàng vốn dài tới eo, nay đã bị lửa thiêu đến chỉ còn lưa thưa chạm vai, từng sợi tóc cháy khô rơi khỏi vai.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương