Là chính tay hắn ta đã trao con đường sống duy nhất của nàng cho kẻ khác.
Sở Thiên Độ lảo đảo, bệnh cũ tái phát, trực tiếp ngã xuống.
“Sư tổ!”
“Sư tổ!”
Bên ngoài bí cảnh tràn ngập chướng khí, vở kịch vẫn còn tiếp diễn, nhưng bên trong bí cảnh, thời thế đã thay đổi.
Biển lửa không còn, vạn tai êm dịu, Kim Tiên Dao chết đến mức xương cốt cũng chẳng còn, lúc này ngay cả nơi an táng nàng cũng không còn nữa.
Từ nay về sau, dù có ai muốn đến đây tế bái nàng, cũng chẳng còn chỗ để đắp mộ dựng bia.
Cùng lúc đó, Tiên Dao đã hóa thành kim quang chậm rãi mở mắt giữa bóng tối mịt mờ.
Nỗi đau bủa vây khắp nơi, thiêu đốt nàng từng giây từng khắc.
Cơn đau ấy khiến nàng nghẹt thở, nhưng đồng thời cũng khiến nàng ý thức rõ ràng rằng bản thân vẫn còn sống.
Nàng ngơ ngác nhìn vào hư không, cảm nhận thân thể tuy đau đớn nhưng nhẹ bẫng đến lạ, di chuyển cũng vô cùng dễ dàng.
Nàng không biết mình đã đến nơi nào, tình cảnh hiện tại ra sao. Sau vài lần nhảy lên, nàng trông thấy tia sáng duy nhất giữa bóng tối.
Đó là... Một quyển sách?
Tiên Dao phải tốn chút công sức mới xác định được ánh sáng kia thực chất là một quyển sách.
Bìa sách đóng bằng sừng tê giác, ẩn hiện sắc lam u ám, nét chữ như đao gọt rìu chạm, tuy thiếu nét hụt bút nhưng lại không bàn mà hợp với bản thiếu của thiên đạo.
Trong mắt nàng, tinh đồ lưu chuyển, trong chớp mắt đã nhìn thấu nghìn năm nhân quả, đây đâu phải là thoại bản? Rõ ràng là bản ghi lại kiếp trước khắc sâu vào thần hồn, mọi chuyện đều đã từng xảy ra, phần lớn còn là mới gần đây.
Trong quyển thiên thư của dị thế này, ghi lại toàn bộ những ân oán giữa Tiên Dao và Bạch Tuyết Tích.
Ban đầu, nữ chính trong sách vốn là nàng, nhưng vì sự xuất hiện của vị khách từ thiên ngoại Bạch Tuyết Tích, mọi thứ đã thay đổi.
Lòng tốt của nàng bị cho là ngu dốt, sự dịu dàng trở thành giả tạo mưu mô, nàng không ngừng mang rắc rối đến cho sư môn và bằng hữu, lúc nào cũng là kẻ gây trở ngại cho mọi người, luôn cần Bạch Tuyết Tích đến thu dọn hậu quả.
Nam chính trong sách lại là sư tổ của nàng, người sống giản dị yên tĩnh ở sau núi Thục Sơn, tên là Sở Thiên Độ.
Mãi đến lúc này Tiên Dao mới biết, thì ra Sở Thiên Độ chính là đệ nhất thiên hạ từng đánh bại Ma quân Thẩm Kính Trần chỉ sau một trận chiến, danh chấn thiên hạ.
Dù đã chiến thắng Thẩm Kính Trần, nhưng hắn ta cũng trọng thương khó trị, nhiều năm nay luôn ẩn cư ở sau núi tĩnh dưỡng.
Tiên Dao gặp được hắn ta là do cơ duyên, hiểu lầm hắn ta là đệ tử ngoại môn bị lạnh nhạt, nàng thấy bất bình nên xem đó là duyên phận, quyết tâm giúp hắn ta tu luyện để hoàn thành nhân quả, vì vậy đã chia sẻ tài nguyên tu luyện của mình cho hắn ta, cố gắng giúp đỡ hết mức có thể.
Nàng quen làm việc thiện, cho rằng đó là tích công đức, chưa từng mong cầu hồi báo, nên khi biết đối phương là sư tổ, nàng không những không vui mừng mà còn thấy bản thân thật nực cười vì bị lừa dối.
Nàng chỉ là một vãn bối mới nhập môn hơn mười năm, sao có thể biết sư tổ lẫy lừng năm xưa trông ra sao, đang ở nơi nào?
Sở Thiên Độ bị thương là thân thể, chứ đâu có mất khả năng nói. Hắn ta có cả vạn cơ hội để nói thật với nàng, để nàng dừng lại cái sự tốt bụng tự cho là đúng ấy, nhưng hắn ta đã không làm.
Hắn ta cứ thế nhìn nàng, ung dung hưởng thụ, giả vờ yếu đuối một cách giả tạo.
Thậm chí đến khi nàng vì Bạch Tuyết Tích mà chịu ấm ức và chỉ trích, hắn ta lại còn cùng những người khác quay ra trách móc nàng.
Mà tất cả những điều đó, giờ đây cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Tiên Dao vốn không mấy để tâm đến những điều đó.
Nàng không hề giống như trong thiên thư viết, là vì vừa gặp đã yêu Sở Thiên Độ nên mới đối xử tốt với hắn ta như vậy.
Nàng thật sự chỉ ngây thơ muốn tích thêm công đức để sớm ngày phi thăng mà thôi.