Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 14

Trước Sau

break

Khi còn là người thường, y là sinh viên xuất sắc của MIT, nên dù tu tiên hay nhập ma, y vẫn có thể nhanh chóng đạt tới đỉnh cao, vượt xa cảnh giới ban đầu của Ma quân nguyên bản.

Toàn bộ Ma giới không một ai phát hiện ra Quân thượng của họ đã bị tráo người. Ai nấy đều cho rằng Quân thượng đã hoàn toàn hồi phục, khôi phục lý trí, trở nên thông minh hơn trước gấp bội, mừng rỡ không xiết.

Tóm lại, cuộc sống của Thẩm Kính Trần tại Ma giới xem như cũng không tệ. Y chưa từng có ý định nhúng tay vào cốt truyện, chỉ một lòng muốn mau chóng tìm cách trở về thế giới của mình để tiếp tục công trình nghiên cứu.

Đó mới là sự nghiệp cả đời của y.

Gần đây khi đang tu luyện, cuối cùng Thẩm Kính Trần cảm nhận được một luồng linh lực bất thường, lại còn ở ngay gần, rất có thể có liên quan đến việc y có thể quay về hay không. Y không dám chậm trễ dù chỉ một khắc, lập tức đuổi theo, và rồi gặp được Dao Dao toàn thân cháy đen, hơi thở thoi thóp.

Nếu không tận mắt nhìn thấy thì thôi, nhưng đã thấy rồi thì sao có thể làm ngơ?

Tất nhiên là phải cứu người.

Thẩm Kính Trần liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có một đám ma tộc đang đứng chờ lệnh. Y không nói lấy một lời, nhưng quần ma lập tức hiểu ý, đồng loạt cúi người hành lễ rồi lặng lẽ rời đi, toàn bộ quá trình không phát ra một tiếng động.

Đây là một căn nhà nhỏ đơn sơ hẻo lánh, được dựng bên sườn núi gần vách đá.

Cuối đông, cây cối trên núi đã tàn úa rụng lá, lá vàng rơi đầy mặt đất, vậy mà khung cảnh lại chẳng hề tiêu điều, sắc vàng ngập mắt ngược lại mang đến cảm giác ấm áp dịu dàng.

Thẩm Kính Trần đóng cửa sổ lại, quay về bên chiếc giường duy nhất trong phòng. Vì không tìm thấy ghế, y đành ngồi lại bên mép giường.

Y cẩn thận kiểm tra lại toàn bộ vết thương của Tiên Dao, rồi chăm chú nhìn vào dữ liệu đang nhấp nháy trong pháp trận theo dõi. Trên tấm da dê tự động hiện ra dòng chữ:

[Nhiệt độ cơ thể: 41.3℃ → 38.9℃

Chỉ số hỗn loạn linh lực: 7.2 → 5.4

Bước sóng linh hồn: Δ132.7 (Dao động bất thường kéo dài)]

Tình trạng không mấy khả quan, nhưng đang dần chuyển biến tốt.

Thẩm Kính Trần tắt pháp trận theo dõi, bắt đầu nhớ lại cốt truyện trong nguyên tác. Vì đã lâu và cũng chỉ đọc qua loa, y chỉ mơ hồ nhớ rằng nữ chính nguyên tác lúc chết hình như là vì cứu một nữ tu rơi vào địa uyên hỏa.

Về sau có cứu được hay không thì y không nhớ rõ nữa, dù sao nữ chính nguyên tác cũng đã chết. Có lẽ nàng đã kịp cứu người trước khi chết?

Tình tiết hiện tại có liên quan đến địa uyên hỏa, bị thương nặng đến mức này thì chỉ có hai người, một là nữ tu được cứu, hai là nữ chính nguyên tác. Nhưng nếu là nữ chính nguyên tác thì vô lý quá.

Nữ chính xuyên sách sao có thể để nữ chính nguyên tác còn sống? Nếu nàng còn sống, phần sau của truyện làm sao lại không có bất kỳ mô tả nào về nàng? Thậm chí nữ chính xuyên sách còn mượn tay Ma quân để hại chết mẫu thân của nữ chính nguyên tác, chuyện đó càng không thể xảy ra nếu nàng vẫn còn sống.

Cho nên, nữ chính nguyên tác chắc chắn là đã chết, người nằm đây chỉ có thể là nữ tu Thục Sơn được cứu kia.

Vừa nghĩ đến đây, cô nương đang nằm bên cạnh đột nhiên trở nên không yên. Nàng bắt đầu run rẩy co giật, phần miệng mũi lộ ra bên ngoài khẽ run lên theo từng nhịp thở hỗn loạn, trong miệng khẽ lẩm bẩm điều gì đó.

Thẩm Kính Trần cúi người xuống, ánh mắt rơi trên đôi môi vẫn còn tạm nguyên vẹn của nàng, bất chợt nhớ lại lúc giúp nàng băng bó.

Toàn thân đều phải băng, đương nhiên toàn thân cũng đều phải nhìn qua.

Khi đó y đã nghĩ kỹ rồi, nếu cô nương này tỉnh lại mà để tâm, y sẽ móc mắt mình ra, sau đó dùng pháp thuật tạo lại một đôi mới.

May mà đối phương không để ý, bằng không mất đôi mắt một thời gian, đúng là tu luyện rất bất tiện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương